GIẬN NGƯỜI BẺ GÃY CÀNH NA ! Tản văn của Minh Hương

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

GIẬN NGƯỜI BẺ GÃY CÀNH NA !


Tản văn của Minh Hương.


Bữa nọ ông đi nhậu cùng bạn bè đồng nghiệp cũ từ sáng tới gần một giờ trưa mới tan tuy rượu đã tâng tâng nhưng ông vẫn điều khiển được "con ngựa già"đi thẳng đường chứ không loạng quạng.Không biết do Rượu hay do ông sai khiến mà "con ngựa già" bon bon đi về phía nhà người đàn bà mà ông mới quen mấy tháng nay qua một người bạn. Vào giấc trưa nên người đàn bà ấy vẫn đang ở nhà cùng đứa con gái. Ông gọi cổng bà ra mở cửa mời ông vào nhà thấy bộ dạng của ông bà dè dặt hỏi ông đi đâu về trưa vậy? Ông nói đi uống rượu với bạn bè từ sáng tới chừ bà đứng dậy đi pha cho ông một ly bột sắn dây để giải rượu. Sau đó bà pha một ấm trà Thái mời ông uống.Ông nói chuyện Tây chuyện ta nào là cuối năm ông định đi sang Lào một chuyến để khảo sát cho một hướng làm ăn mới. Ông rủ bà cùng đi để sau này cùng hợp tác làm ăn ông nói : em đi với anh không phải lo gì chuyện tiền nong ăn ở anh bao hết...Bà nghe những lời ông nói mà nổi da gà vì bà đâu có tình cảm gì với ông? Chẳng qua sau một lần đi uống cafe cùng con bạn thì gặp ông thỉnh thoảng cũng điện thoại qua lại hỏi thăm xã giao thôi vậy mà ông nói hay rượu nói đây? Bà đánh trống lảng: bây giờ cũng gần tết rồi đi lại cập rập lắm thôi để ra Giêng ngày rộng tháng dài hay hơn . Nếu có đi thì cũng cần có thời gian chuẩn bị chứ đâu phải nói đi là đi ngay? Ông không nói gì mà quay sang nhìn con bé đang ngồi học bài trên máy tính rồi ông bảo bà: Này con bé nhà em sao nó cứ nhìn anh chằm chằm vậy? Bà cười : Nó thấy anh tính rủ mẹ nó đi đâu đó thì nó nhìn chứ có gì đâu? Ông hậm hực đứng lên: thôi anh về ! Bà tiễn ông ra cổng dặn với : anh đi đường cẩn thận nhé. Ông không trả lời đến dắt "con ngựa già" thấy cành Na non chưa đầy tuổi lòa xòa sát bên "con ngựa già" ông mím môi mím miệng bẻ dứt giật cành na ra khỏi thân cây non như chưa hả ông nổ máy rồ ga cho khói mù mịt...Ông phóng xe đi rồi mà bà vẫn đứng ngây người thật quá sức tưởng tượng của bà ngày thường gặp ông thấy ông cũng phong độ dễ mến nói năng điềm đạm vậy mà rượu vào rồi ông trở thành người khác hẳn : thô lỗ cục cằn đang tay bẻ gãy cả cành Na non.Con bé nghe tiếng xe máy rồ lên nó vội bỏ bàn học chạy ra ngó theo nó lắc lắc cái đầu rồi kéo tay mẹ nó vào nhà!

More...

“ NHÀ MÌNH QUẸO PHẢI ”-Thư giãn cuối tuần- Minh Hương

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

        " NHÀ MÌNH QUẸO PHẢI "-Thư giãn cuối tuần - Minh Hương


Một lần tôi nhận chở một bệnh nhân từ Bệnh viện Nhi (Tam kỳ) về xã Trà Bui thuộc huyện Bắc Trà My.Cháu bé là con của một cặp vợ chồng người Ca-dong mẹ cháu sinh cháu thiếu tháng nên cháu phải nằm lồng kính ( khi mới sinh cháu nặng có 1 3kg) . Hơn tháng nằm viện cháu đã tự bú mẹ được thì Bệnh viện cho về nhà lúc này cháu đã nặng 1 7kg trông cháu nhỏ xíu.Ông nội cùng ba cháu xuống đón mẹ con cháu về.

Đến thị trấn Trà My bà ngoại cháu về cùng xe tôi chưa đến Trà Bui bao giờ hỏi thì mọi người trong gia đình ấy đều nói là : trên dưới 30 km thôi đường trải dầu (trải nhựa đường) đi tốt lắm .Không  lẽ bỏ mặc họ ở thị trấn để quay về? Vì linh tính báo cho tôi có chuyện không tốt lắm. Nghĩ thương đứa trẻ còn nhỏ quá nếu tôi không chở thì họ sẽ chở bằng xe máy. Thế là tôi tiếp tục đi.

Qua Cầu Trà Đốc là rẽ trái vào con đường uốn lượn gần đỉnh núi ( vì công trình Thủy điện Sông Tranh phiá dưới lòng hồ nên con đường phải dời lên đỉnh núi).Đứng bên này đường tôi nhìn thấy đoạn đường xa tít đối diện theo hình vành thúng tôi hỏi đường kia đi đâu? Ông bố trẻ chỉ tay : " nhà mình quẹo phải"! Tôi lái xe đi được một đoạn đường trải dầu bằng phẳng lòng cũng đỡ lo. Quanh co một hồi tôi đến đoạn đường đã nhìn thấy lúc trước tôi nói : " sao lúc nãy tôi hỏi có đến đây không thì không nói???" Ông bố trẻ vẫn một mực: " nhà mình quẹo phải mà" ! Nhìn công tơ mét tôi thấy hơn 20km rồi tôi hỏi : sao bảo sắp đến rồi mà sao lâu lắc vậy? Lại " nhà mình quẹo phải"...

  Đường đi bắt đầu xấu dần có những chỗ họ đổ đá để làm đường từng đống chềnh ềnh giữa đường xe du lịch thì gầm xe thấp hai người đàn ông trên xe phải xuống mượn cuốc xẻng để gạt thấp xuống cho xe tôi qua.Tội nghiệp chiếc xe yêu quý của tôi nó lách được phía trước thì cái cản phía sau bị đá quệt nghe sàn sạt đến xót ruột. Qua đó một đoạn lại đến chỗ đá núi lở xuống cục to hòn nhỡ...Xe máy hai bánh còn khó lách nữa là bốn bánh. Không lẽ quay lại? Nhưng chỗ đó thì tài thánh cũng chẳng quay đầu được mà về...Cực chẳng đã tôi cắn răng đi tiếp. Hỏi: tới chưa? Đáp: "Nhà mình quẹo phải"...Ôi điên cả đầu !

  Kim đồng hồ km đã chỉ hơn 35 km rồi mà vẫn chưa thấy bản... Cái miệng tía lia hàng ngày của tôi đến lúc này ... "hết pin"! Xe cứ chạy và cứ...quẹo phải . Đúng km thứ 40 thì tới khu tái định cư của người dân Ca-dong. Đến nhà chú bé rồi không biết có bao giờ tôi sẽ gặp lại họ nữa không có một chút lưu luyến khi chia tay với gia đình họ họ nói lời Cảm ơn bác tài giỏi quá!

   Tôi ngó quanh xe thì....Hỡi ôi ! Tôi không thể tả nổi cảm xúc của mình khi cản trước cản sau bị đá gạt cho rách te tua...

  Trên đường về tôi nhớ câu nói của ông bố trẻ người dân tộc Ca dong : "nhà mình quẹo phải" mà phì cười : Ai nói người dân tộc họ không khôn ???

Hôm sau tôi mang xe ra ga ra để sửa mấy chú thợ hỏi đi đâu mà xe đến nông nỗi này? Tự nhiên tôi " xuất khẩu" thành thơ :

        Không đi không biết Trà bui

Đi về thì thấy cái Mui ( Mũi xe) nó trầy!



Minh Hương

More...

LỜI NGỎ- Thơ Lưu Tiến Hải

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

             LỜI NGỎ- Thơ Lưu Tiến Hải





Hơn ba mươi năm trôi qua kể từ ngày tụi tôi rời khỏi mái trường cấp Ba Phú Lương (Bắc thái cũ) tôi không gặp lại Nhi ( biệt danh "Ô Mã Nhi" ). Bạn đã trở thành một cô giáo và cũng đã nghỉ hưu.Giữa năm 2009 bạn tình cờ có số máy của tôi và bạn đã liên lạc với tôi hẹn hò nhau ngày gặp mặt.Cuối năm 2009 bạn khoe :"ông lão"tớ làm thơ viết bài gửi báo luôn đấy tớ có kể chuyện cậu cho "lão" biết "lão" nói sẽ làm thơ tặng cậu đấy". Tôi chưa dám tin vì tôi và "ông lão" của bạn chưa hề biết mặt nhau thì ... Hôm nay tôi nhận được không phải một mà là hai bài thơ anh ấy viết tặng "bạn của vợ mình".Trước hết xin chân thành gửi tới vợ chồng Bạn lời cảm ơn chúc phúc cho gđ bạn năm mới tràn đầy niềm vui - Hạnh phúc! Tôi xin post lên để Bà con Làng Blogs ta chia vui cùng tôi.



Hồ Núi Cốc ( Thái nguyên)

Bước xuống vườn nhà thấy hoa đào nở.Nhìn nắng vàng rơi mùa đông qua rồi.Xuân vừa mới tới. Nhìn cánh hoa rơi nhớ người viễn xứ. Cánh hoa phai nhạt mặc cuộc thịnh suy.Nâng ly rượu nồng nhấp chén trà thơm. Viết mấy câu thơ tặng người xứ Quảng.


Chưa một lần gặp mặt

Chưa một lần gọi tên

Mà cảm giác như quen

Từ lâu rồi ấy nhỉ.

Hay tâm hồn thi sĩ

Nhìn đâu cũng thấy quen

Có phải thế không em?

Người Tam kỳ thân thiện.

Dẫu chưa lần gặp mặt

Mới một lần biết tên

Xin cũng được tri âm

Vài đôi lời tri kỷ.

Xin viết mấy vần thơ

Gửi vào nơi em đó

Thay cho lời tâm sự

Thơ dù hay dù dở

Nước dù đục dù trong

Cũng là một tấm lòng

Gửi tặng em em nhé !


Lưu Tiến Hải

More...

CHUYỆN THẬT ĐẤY Ạ! (Thư giãn cuối tuần)- Minh Hương

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

CHUYỆN THẬT ĐẤY Ạ! (Thư giãn cuối tuần)- Minh Hương


Một lần tôi nhận hợp đồng trang trí xe ô tô để chở cô dâu chú rể. Đây là lần đầu tiên tôi nhận chở đám cưới kể từ khi mua xe để làm ăn. Đúng giờ tôi đánh xe đến nhà trai để đón chú rể đến nhà gái đón dâu. Cùng cặp với tôi có một xe 15 chỗ để chở nhà trai "đi họ" tài là một người đàn ông trung niên. Trên xe tôi lúc đi đón dâu có : chú rể bố mẹ chú rể còn lại họ nhà trai ngồi xe 15 chỗ kia lúc dâu về thì chỉ có bố chú rể và cô dâu chú rể. Nhà trai trong ngõ nên xe về tới đầu ngõ thì cô dâu chú rể đi bộ vào nhà tôi và anh tài kia vào quán ngồi uống café. Sau khi làm xong mọi thủ tục cho quà nhận dâu thì tới chương trình "ẩm thực" và văn nghệ chúc mừng hôn lễ. Gia đình nhà trai cử người ra mời các "bác tài" vào chung vui cùng gia đình.Đích thân Bố chú rể ra mời tụi tôi. Vào tới nơi bỗng có một ông lớn tuổi ra hỏi: Sao hai xe mà anh chỉ mời có một bác tài ? Thế còn bác tài kia đâu không mời bác ấy vô là không được đâu họ sẽ trách nhà mình đó nghen! Bố chú rể chỉ vào tôi và nói : Bác tài đây chứ đâu. Mà phải gọi là : "bà tài" mới đúng! Mọi người ngạc nhiên vì ở cái thành phố nhỏ bé này có mấy cô còn trẻ lái taxi chứ lái xe chở cô dâu chú rể mà lớn tuổi mới có "tôi là một"!

More...

MỪNG SINH NHẬT BẢO “MỐC”

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

         MỪNG SINH NHẬT BẢO "MỐC"
 


Nhân dịp sinh nhật cháu ngoại Thiên Bảo 15/01/2005-15/01/2010 bà cháu post lên một số hình ảnh ngộ nghĩnh từ khi cháu mới chào đời tới nay để bà con Làng Blog ta cùng  chia vui với gia đình !


CHÚC MỪNG SINH NHẬT THIÊN BẢO CẢ NHÀ CHÚC CU BẢO HAY ĂN CHÓNG NHỚN NGOAN NGOÃN VÂNG LỜI!






 
Thiên thần bé nhỏ của Mẹ Trà








Bảo Bao khi 7 tháng tuổi







  
Con bước sang tuổi thứ 2 rồi Ngoại ơi!







 
Con bị nhốt trong xe vì tội hay chạy ra đường nè bà ngoại ơi!








Suy nghĩ gì thế Bảo "mốc" ?








Mùa hè thành phố Tomck Sibiri-LB Nga







 Bới việc ra làm cho "đỡ buồn" ngoại à







Con 3 tuổi ngoại có thấy con ra dáng không nè?







Con 4 tuổi rồi về Việt nam thăm ngoại đấy!







Con sắp 5 tuổi ngoại thấy chú Gấu trắng Bắc cực này không?

More...

CU TÝ ĐI TẮM BIỂN-Thơ Minh Hương

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

 CU TÝ ĐI TẮM BIỂN

     Thơ Minh Hương



     Cháu ngoại Thiên Bảo


Cu Tý cùng cả nhà

Mùa hè ra tắm biển

Cu Tý ta chạy trước

Ra mép nước đùa vui


Bàn chân Tý nhỏ xíu

In trên bãi cát mềm

Tý vừa nhấc chân lên

 Nước ùa vào xoá hết


Tý ra đùa với nước

Từng đợt sóng nhấp nhô

Tý quay đầu ù chạy

Trốn những lớp sóng xô


Ngồi phao cu Tý bơi

Tay chân đập ầm ĩ

Khoái trá cu Tý cười

Ra điều thích thú lắm.


NMH

More...

THỜI GIAN KHÔNG NGỪNG LẠI – thơ Minh Hương

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

THỜI GIAN KHÔNG NGỪNG LẠI - thơ Minh Hương


( tặng con gái MT nhân SN lần thứ 28 : 02-01-2010)



 Mẹ sinh con vào một chiều Đông

Se se lạnh vì trời buông sương muối

Trạm xá xã nằm bên chân núi

Vắng vẻ đìu hiu lạnh lại lạnh thêm


Tiếng oe oe con khóc chào đời

Niềm hạnh phúc ngời trên mặt mẹ

Cơn đau đớn mẹ vừa nếm trải

Bỗng biến tan nhường chỗ: niềm vui


Bà nội vui bà ngoại mỉm cười

Đứa cháu cưng của hai bên Nội Ngoại

Tóc đen mượt môi hồng da trắng

Đôi mắt khi cười như hai mảnh trăng non


Mẹ ôm con ngắm suốt cả ngày

Trong mắt mẹ : con là tất cả

Từng giọt sữa quý như giọt máu

Dành cho con mong con lớn khôn...


Rồi thời gian thấm thoắt thoi đưa

Con của Mẹ mỗi ngày một lớn

Học giỏi chăm ngoan cả nhà kỳ vọng

Một tương lai tươi đẹp chờ con...




   Cu Bảo ( chú Gấu trắng Bắc cực) đón năm mới cùng các bạn Nga

Đến hôm nay tuổi hai bẩy đã qua

Ngày mai con bước sang hai tám

Mẹ vẫn nhớ chiều Mùa Đông ấy

Dù hôm nay tóc Mẹ : pha sương


Mẹ ước muốn thời gian đừng trôi nữa

Để mẹ ôm con bé như xưa

Để mẹ chắt chiu từng giọt sữa

Để ngắm con: đôi mắt :

   Mảnh trăng non!




       Cùng ông già Nôel và cô gái Tuyết năm 2010

Mẹ Hương TK 01-01-2010

More...

NHỮNG HÌNH ẢNH ĐÓN NĂM MỚI

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

NHỮNG HÌNH ẢNH ĐÓN NĂM MỚI !

Đã bước sang cái tết thứ tư ba mẹ con xa nước Nga nhưng những ký ức về Nước Nga thì không sao quên được. Năm 2010 chỉ còn mấy ngày nữa thôi là bắt đầu lục trong kho ảnh gia đình tôi gửi tặng người thân và bạn bè những bức hình mà gia đình tôi đã đón năm mới tại Nga! CHÚC MỌI NGƯỜI NĂM MỚI 2010 AN KHANG - THỊNH VƯỢNG!


     Cún Trang 4 tuổi và bé Linh (Tí hin) 6 tháng tuổi năm 1999

 
        Bốn mẹ con năm 2001



  Tí hin (đứng trước ông già nôel)) đón Tết cùng cô giáo và các bạn Nga



  Cún Trang với ông già Nôel cô gái Tuyết và các bạn cùng học



Mùa Đông vùng Sibiri nước Nga



 Cu Bảo ( cháu ngoại) 3 tuổi trong Siêu thị sắm đồ Tết 2008



Cu Bảo được Mẹ Trà cho sắm tết ở Siêu thị



 Cây thông và sân tượng Băng tại tp TOMCK nước Nga 2008

More...

ĐƯỜNG VỀ QUÊ NGOẠI - thơ MINH HƯƠNG

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG


                  
         ĐƯỜNG VỀ QUÊ NGOẠI

                                Thơ MINH HƯƠNG

 

                             ( TẶNG CU BẢO CỦA BÀ)

               



        

         Hôm  đưa cháu về thăm quê ngoại
         Trên đường đi sợ cháu ngủ quên
         Bà bày : Đếm bò ăn cỏ đi con
         Cháu đếm bà đếm vang đường lộ


         Cháu chợt reo: kìa lũ trâu và nghé nữa
         Đang thong dong gặm cỏ trên đồng  
         Và những con cò trắng đậu ở trên lưng 
         Nghe cháu đếm và cười hớn hở


 

          Bà ơi :  bê con lông vàng đẹp quá 
         Còn  nghé con cũng giống  mẹ trâu
         Cháu cười vang nghiêng nghé mái đầu
         Cháu lại đếm những con cò  lông trắng

         
         Lại reo vui khi gặp những tia nắng…
         Trên lưng cò ùa vào mắt cháu tôi
         Nghe cháu cười mà nhớ thuở xa xôi
         Một thời tôi cũng hồn nhiên như cháu

 

 

         Trên đồng cỏ nhảy lưng tưng chân sáo
         Đếm trâu lùa bò tắm cả nắng trưa
         Đếm những cánh cò bay lả bay la
         Vọng tiếng sáo diều chiều quê yên ả

      

 

         
         Hôm nay đưa cháu ngoại về quê
         Để cháu có một vùng trời yên tĩnh
         Mai lớn khôn thế nào cũng nhớ
         Có một miền quê ngoại thanh bình.

 
         MINH HƯƠNG

More...

HOA GẠO ĐỎ THẮM - truyện ngắn của MINH HƯƠNG

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG


Viết nhân kỷ niệm ngày thành lập Quân đội nhân dân Việt Nam 22-12

HOA GẠO ĐỎ THẮM

Truyện ngắn của  Minh Hương

 

                                                                              

Hạnh Thư bước lên sân khấu. Đây là lần thứ bao nhiêu Hạnh Thư lên sân khấu chính Hạnh Thư cũng không còn nhớ nữa. nhưng sao lần này với Hạnh Thư nó khác thế. Vẫn là bài “Mùa xuân Làng Lúa Làng Hoa” quen lắm bài hát Hạnh Thư đã từng đi biểu diễn phục vụ rất nhiều nơi. Nhất là với một đơn vị to lớn không chỉ có một trung tâm mà còn có các đơn vị xưởng mỏ và cũng đã tham gia hội diễn không biết đã bao nhiêu lần . Thế mà Hạnh Thư hồi hộp phát run lên. Nhất định không phải do trời lạnh. Hay tại bộ đồ quân phục này? Mọi khi mỗi lần lên sân khấu Hạnh Thư thường mặc một chiếc áo dài tha thướt có thể là màu tím nhạt hoặc màu xanh da trời. Hôm nay không có chiếc áo ấy Hạnh Thư bỗng thấy chống chếnh khác thường. Bộ quân phục rộng quá chăng. Không phải vô tình mà Hạnh Thư có mặt trên sông khấu này. Hôm ấy cũng vào một ngày đông lạnh. Sân khấu quen thuộc của Nhà văn Hóa công nhân bỗng có một chuyện lạ. Một đội văn nghệ mang toàn sắc lính xuất hiện và chiếm lĩnh sân khấu. Một đêm diễn thật tưng bừng bốc lửa và cuốn hút. Hạnh Thư cũng có mặt như một khán giả. Chương trình mới đươc một nửa với những bài hát hành khúc mạnh mẽ của lính. Bỗng có ai đó kêu lên:
  -Hạnh Thư!
 
Hạnh Thư giật mình. Một anh lính đứng sừng sững trước mặt Hạnh Thư. Ôi trời tưởng ai cậu Mạnh. Một anh chàng đẹp trai cùng học nghề dây nhợ cầu chì cầu dao với Hạnh Thư. Hạnh Thư cũng reo lên:

- Mạnh sao cậu lại ở đây?

- Mình theo đội tuyên văn của Quân đoàn. 
         
- Thế bây giờ đóng quân ở đâu?

       - Đang trên Cao Bằng. Bọn mình đang đi lưu diễn một số nơi trong quân khu 1. Nghe tin được về đây mình sướng quá. Lúc nãy đứng hát tốp trên kia nhìn xuống thấy Hạnh Thư mình vui quá hát sai mấy chữ đấy. May mà hát tốp chứ không chết đứng trên sân khấu rồi. Lên đây lên đây mình giới thiệu Hạnh Thư với anh em trong đội.

          Không biết Hạnh Thư có đồng ý hay không Mạnh kéo Thư ào ào lên sân khấu. Rồi trong chốc lát Hạnh Thư bị quây lại bởi những người còn rất lạ nhưng trên mặt vẫn còn nguyên son phấn chưa tẩy trang. Mạnh kéo một người đến trước mặt Hạnh Thư:

          - Đây là anh Dương đội trưởng. Anh Dương này đây là Hạnh Thư một người dẫn chương trình không chê vào đâu được. Khi cần cũng có thể là một đơn ca ngọt như mía lùi đó anh.

Hạnh Thư không biết nói gì chỉ túm lấy Mạnh đấm đấm vào vai cậu ta trong khi mặt cứ nóng phừng phừng vì xấu hổ.

  Thế rồi Hạnh Thư bị cuốn vào không khí vui nhộn của những chàng lính. Chạy ra hát chạy vào là cười toe tóet. Có cậu diễn tấu nói ngoài sân khấu không cười chạy vào hậu đài cứ lăn ra mà cười. Tự nhiên Hạnh Thư thấy thèm được hòa mình vào cuộc sống thật vô tư ấy.

          Rồi buổi diễn cũng tan. Chia tay với anh em Hạnh Thư bỗng thấy quyến luyến đến lạ. Đội trưởng Dương đến trước Hạnh Thư:

- Hạnh Thư này. Liệu có lúc nào mình gặp lại nhau không nhỉ.

          Hạnh Thư chưa kịp trả lời thì Mạnh bỗng ở đâu ào tới:

  - Anh Dương ơi Hạnh Thư vừa nói với em cô ấy đang nghỉ phép đấy. Anh mời cô ấy đi biểu diễn với mình đi.

Dương quay sang Hạnh Thư:

- Thật không Hạnh Thư. Em xem có được không?

   Em thấy đấy cả đội anh không có lấy một bóng hồng nào. Em giúp bọn anh một thời gian được không. Nhà em có việc gì anh huy động anh em đến làm giúp. Miễn là em đồng ý giúp đội mấy chương trình lưu diễn thôi.

    Hạnh Thư thấy mình chẳng có lý do gì mà từ chối lời mời nhiệt tình đến như vậy. Mà ngày ấy chuyện một nữ tự vệ có mặt trong đội hình  của một đơn vị bộ đội chẳng có gì là lạ. Thế là Hạnh Thư nhận lời và vì vậy mà hôm nay cô bước lên sân khấu này.
  
Sân khấu ngoài trời lạ lẫm nhưng bạn diễn cũng còn lạ. Hạnh Thư không mấy tự tin mà giật mình khi người dẫn chương trình giới thiệu:

- Sau đây là tiếng hát Hạnh Thư với bài “Mùa xuân làng lúa làng hoa.” Tự nhiên Hạnh Thư thấy muốn được làm dáng một chút để lấy lại lòng tin nơi mình.  Thế là Hạnh Thư  ngắt một bông cúc đại đoá vàng tươi trong chậu trước sân cài lên mái tóc và bước chân lên sân khấu anh em chiến sĩ vỗ tay rào rào. Chưa hát mà sao mọi người vỗ tay nhiều thế?  Hạnh Thư  hít một hơi sâu và bắt đầu hát. Dưới đó anh em mình thôi. Họ cũng giống như những người công nhân nơi mình từng biểu diễn họ thật gần gũi thân thương.

  Bài hát đã hết Hạnh Thư đã cúi đầu chào mà chẳng thấy tiếng vỗ tay nào cả Hạnh Thư hụt hẫng một cảm giác trống rỗng bỗng tràn ngập trong người cô. Hạnh Thư muốn bật khóc vì thất bại.  Thì bỗng tiếng vỗ tay rộ lên. Tiếng huýt sáo tiếng “bis” “bis” đòi Hạnh Thư hát nữa ào ạt vang lên. Hạnh Thư khóc thật nhưng đó lại là những giọt nước mắt thật hạnh phúc. Cô nhìn thấy những cặp mắt của những người lính hướng về cô chờ cô hát nữa. Hạnh Thư cất giọng giọng cô vẫn nghẹn ngào: “ Lúa lên xanh thắm…”

 Sáng hôm sau gặp đội trưởng Dương Hạnh Thư dụt dè hỏi chuyện tối qua anh cười rất hiền và nói: "em không biết họ nhưng họ đã được xem em biểu diễn nghe tiếng hát của em nhiều lần rồi." Hạnh Thư tròn mắt ngạc nhiên thì anh nói: “ Thế em không  biết quân đoàn này có một tiểu đoàn công nhân nơi Thư công tác mới tình nguyện lên bảo vệ biên giới”.Hạnh Thư càng nghẹn ngào. Thì ra vậy. Họ đã biết mình đã yêu giọng hát mình nay lại được nghe mình hát ngay trên trận địa ngay tại nơi họ đóng quân…thì không chỉ họ vui mà ngay chính Hạnh Thư cũng thấy thật hạnh phúc. Hạnh Thư cảm động vì một điều giản dị đó.

   Cô được đưa về cứ của đội. không chỉ anh em trong đội mà cả những người trong cứ nghe tin cô đến cũng ùa ra đón. Họ nắm lấy tay cô người nào cũng bảo cô hãy ở lại với đơn vị. Thêm một lần nữa Hạnh Thư xúc động bởi tấm lòng chân thành của những người lính. Căn cứ của đội đặt trong Lũng Vài. Đó là một thung lũng trước đây Đồng bào dân tộc trong vùng thường thả trâu. “ tu vài” là con trâu ( tiếng Tày). Vì thế mà thung lũng này có tên là lũng Vài. Hạnh Thư mới ở Lũng Vài  nhưng bắt đầu từ những ngày này Hạnh Thư đã gắn bó với anh em trong đội. Thật tự nhiên Cô trở thành cây đơn ca của Đội vì thực tế trong đội không có một giọng nữ dù Hạnh Thư có khiêm tốn né tránh thì cũng không làm sao tránh né được.

Người gần Hạnh Thư nhất vẫn là đội trưởng Dương. Anh lên quân lực xin cho cô một chiếc ba lô trong đó có chiếc võng chiếc tăng. Anh quân lực cằn nhằn Dương: “ ông làm khó mình quá. Cô ấy không phải biên chế trong đơn vị thế mà cái gì ông cũng đòi cấp cho cô ấy. Nay mai đơn vị kiểm tra chết tôi đấy.” Dương cười: “ Này ông ba lô xin cấp được. Quân phục hết xin cấp được tăng võng… ôi dà tất tần tật hết đều cấp được nhưng giọng hát hết ai cấp hả?...” Anh quân lực không cãi được đành làm một bản cam kết bắt Dương ký vào và cấp đủ.  Anh ta còn bắt Dương kêu Hạnh Thư lên chọn số quân phục nữa: “ chật quá lên sân khấu khó coi mà rộng quá cũng vậy chọn cho kỹ nghe cô. Rồi mang ra ngoài kia nhờ người ta sửa cho. Lên sân khấu phải cho đẹp cô Hạnh Thư ạ".

Cuối năm cô điện về đơn vị nhờ người xin cho nghỉ phép luôn của năm sau. Vì cũng cuối năm đội tuyên văn phải đi phục vụ liên miên. Hôm nay đơn vị này hôm sau lại đến đơn vị khác. Hạnh Thư hiểu ra một điều: không đâu khát xem biểu diễn văn nghệ như những người lính. Họ đón đội tuyên văn như đón những người thân mỗi khi đến biểu diễn. Khi trên sân khấu những tiết mục diễn ra thì bên dưới anh em chiến sĩ ngồi xem chăm chú và họ không tiếc những tràng pháo tay tặng cho những diễn viên. Hạnh Thư thường được những tràng pháo tay nồng hậu nhất. Mỗi lần như thế Hạnh Thư vẫn cứ bị xúc động. không chỉ vui mà nước mắt cứ chực trào ra. Và mỗi lần như thế bao giờ cũng có Dương bên cạnh: “ bình tĩnh em bình tĩnh kẻo không diễn tiếp được nữa bây giờ…”

         Chuyện đến thì phải đến. Buổi tối hôm đó Đội về biểu diễn phục vụ Cán bộ chiến sĩ Sư đoàn bộ trời mùa đông miền núi đã lạnh vô cùng mà đội lại đang ở trên  vùng Đèo Gió - Ngân sơn cái lạnh càng tăng lên anh em chiến sĩ kiếm củi suốt ngày để tối đến đốt mấy đống lửa to hòng xua đi cái giá lạnh và lấy ánh sáng cho đội biểu diễn. Và trong cái rét cắt thịt cắt da ngoài kia và trong ánh lửa bập bùng ấm áp trong này Hạnh Thư lại được hát. Chưa baogiờ Hạnh Thư dám nhận là mình hát hay. Ở đội nghệ thuật công nhân Hạnh Thư bao giờ cũng được xếp hát gịọng hai trong tốp hát. Nhưng ở đây Hạnh Thư được hát đơn ca mà luôn hát bởi sự xúc động dâng trào và được đón nhận những tiếng la hét đòi cô hát nữa. Cô thấy tự tin ở mình hơn.
 
Đêm diễn tan. Đống lửa giữa sân đang tàn dần.
Cái lạnh buốt đang tràn vào. Chính lúc đó Hạnh Thư thấy ai nắm lấy tay mình. Anh Dương!

- Hạnh Thư! Đội tuyên văn không thể thiếu em được rồi. Em lên hẳn trên này với đội nhé. Đừng lo vất vả. Bọn anh sẽ lo hết cho em. Em chỉ lo tập và biểu diễn thôi. Em biết đấy anh em bộ đội trên biên giới quanh năm chỉ nhìn thấy nhau xa dân xa bản. Họ thèm văn nghệ lắm. Nhất là trong đội có một cô gái xinh đẹp hát hay với họ không có món quà quý giá nào bằng. Em lên với bọn anh đi. Tết này đi biểu diễn các chốt luôn. Em nhé…

Có lẽ vì thế mà Hạnh Thư đã làm đơn xin ra đi. Ra đi và đến với những tấm lòng người lính.

Đội chuẩn bị một chương trình tham gia hội diễn Hạnh Thư cùng mọi người bị lôi cuốn vào những buổi tập luyện không còn thời gian để mà mơ mộng nữa.

Một buổi sáng thức dậy sớm Hạnh Thư quẩy đôi thùng vào khe gánh nước bỗng Hạnh Thư ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng ngó quanh Hạnh Thư bỗng sững người : trên triền núi những chiếc đèn lồng nho nhỏ màu đỏ rực rỡ chen lẫn trong đám lá xanh mà trước đó Hạnh Thư không để ý.

  Nhìn kỹ lại thì ra những thân cây to xù xì những mấu gai những cành to chắc khoẻ như những cánh tay lực sĩ lại e ấp những đoá hoa mộc mạc mà đằm thắm.

Cả đội miệt mài tập luyện cho những tiết mục đi hội diễn những lúc nghỉ giải lao anh em lại chạy ra gốc cây Gạo để nhặt những chiếc hoa rơi. Họ mang về cho Hạnh Thư họ chỉ Hạnh Thư ngắt những nhánh hoa nhấm nháp vị  chua chua và Hạnh Thư nhận ra giọng cô trong lại rất nhanh dù vừa qua tập luyện rất mệt.

   Hạnh Thư ngấm mệt cái lạnh se se của  đầu xuân cái tĩnh mịch của núi rừng thỉnh thoảng con tắc kè buông vài tiếng nghe  hoang vắng làm Hạnh Thư nhớ nhà nhớ sự nhộn nhịp của nơi công tác xưa…Nhớ lắm   nhưng Hạnh Thư không thổ lộ với ai. Sau mỗi buổi tập Hạnh Thư thường ra nhặt những bông gạo lặng lẽ ngắm nhìn những chiếc đèn lồng nhỏ xíu và hít hà mùi hương ngan ngát nhưng không ngào ngạt của hoa gạo và kỳ lạ thay mỗi lần như thế là mọi ưu  phiền như tan biến. Hạnh Thư lại cùng mọi người ca hát. Nhưng dù có giấu giếm nhưng Hạnh Thư biết có một người trong đội đã âm thầm giúp Hạnh Thư hoà nhập với mọi người và làm quen với môi trường mới. Những buổi Hạnh Thư trực nhật phải vào khe gánh nước thì anh dành lấy gánh giúp Hạnh Thư anh chỉ cho Hạnh Thư những công việc cần làm trong phiên trực nhật những khi lên rừng lấy củi anh luôn đi cùng nhóm với Hạnh Thư và bó cho Hạnh Thư gánh củi nhẹ anh lặng lẽ chăm sóc Hạnh Thư như người anh trai chăm sóc cho em gái vậy.

Thời gian trôi nhanh sang hạ rồi với những trưa hè oi ả hoa gạo hết lập loè đỏ mà nhường chỗ cho những chùm bông trắng xoá một cơn gió nhẹ qua cũng đủ làm cho bông bay bay như kéo bầu trời thấp xuống với những đám mây trắng nhẹ.

Cũng lúc đó Hạnh Thư bắt đầu cùng đội đi biểu diễn khắp các đơn vị để thử hiệu quả của một chương trình tập dượt công phu. Ngày ngồi trên những chiếc xe ô tô  với những cung đường quanh co chiều đến đơn vị chuẩn bị tối biểu diễn đến khuya sáng hôm sau lại di chuyển tiếp đến đơn vị khác…

  Những ngày đầu Hạnh Thư thấy vui và háo hức cái mệt chưa thấm tháp gì nhưng mấy hôm sau thì ai nấy đều mệt mỏi. Anh vẫn lặng lẽ chăm sóc Hạnh Thư trước khi Hạnh Thư hát thế nào anh cũng tìm được lát chanh cho Hạnh Thư ngậm đỡ khan giọng hoặc một nhánh gừng nướng khi Hạnh Thư húng hắng ho… Ánh mắt  anh nhìn Hạnh Thư thân thiết và trìu mến không hiểu sao Hạnh Thư cố tránh ánh mắt anh tuy vẫn nhận từ anh những món quà nhỏ nhoi mà vô cùng có giá trị đó.
 
Hoàn thành chuyến biểu diễn Nghe tin mẹ anh bệnh nặng đơn vị cho anh về tranh thủ một tuần thăm Mẹ. Vắng anh tự nhiên Hạnh Thư thấy mình hụt hẫng chơ vơ giữa đám đông mọi người Hạnh Thư lại thẫn thờ ra gốc cây hoa gạo. Hoa gạo đã hết bông gạo cũng không còn rồi anh cũng xa vắng đến lúc này Hạnh Thư mới hiểu được tình cảm của anh dành cho Hạnh Thư không phải như Hạnh Thư nghĩ mà Hạnh Thư cũng đã nặng lòng với anh rồi. Hình như đã có lúc cô thầm gọi: “ Dương ơi”. Và cô thèm có một cánh hoa gạo đỏ thắm anh đưa. Thèm cái vị chát chát chua chua làm giọng cô bỗng trở nên trong vắt…

 

MINH HƯƠNG 

More...