KHÔNG ĐỀ ! Minh Hương

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

KHÔNG ĐỀ !





Tháng Năm

nắng như đổ lửa

Đấtkhô

Thèm những giọt mưa.

Chắt chiu

từng dòng nhựa đất

Mướt xanh

Chiếc lá trên cành

Phượng vĩ

Nở hoa đỏ rực






Làm tăng

Cái nắng thắng Năm

Bằng lăng

Nở hoa tim tím

Hòa đồng

Cùng lá biếcxanh

Dù giữa

Trưa hè oi bức

Dù cho

Nắng chói nắng chang

Đi dưới

Bằng lăng tím ngát





Hồn ta

Dịu mát mênh mang...


Tam kỳ 14/5/2010

More...

MẸ ! Thơ của Cụ Trần Diệu.

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

      MẸ !



Nhân ngày Hiếu kính Cha Mẹ (theo lịch của Đạo Tin lành 09-05-2010) Cụ Trần Diệu có viết một bài thơ về Mẹ. Được cụ cho phép MH xin gửi tới bạn đọc  cùng thưởng thức.



Bông Hồng tặng Mẹ !


Nghĩ đời ai biết Thành trung

Như là tình Mẹ thủy chung không dời.

Tình Mẹ sao quá cao vời

Cao hơn đỉnh núi có lời tụng ca.

Tình Mẹ quả thật bao la

Muôn đời rộng trải mãi xa chân trời.

Cuộc đời lắm lúc chơi vơi

Nhưng mà có Mẹ người ơi sợ gì.

Tình Mẹ thắm mãi muôn thì

Bao la bát ngát có chi so bằng?

Tình Mẹ như ánh trăng rằm

Dịu hiền tỏa xuống nói thầm với con

 Nói rằng: Mẹ mãi thương con

Từ xưa vẫn thắm như son một màu.

Mai nầy dù có xa nhau

 Con luôn biết Mẹ thật đau nỗi lòng

Tình Mẹ sao quá mênh mông

Hỡi người có biết Biển Đông dạt dào.

Tình Mẹ tha thiết ngọt ngào

Cho con sống trọn thanh cao cuộc đời.

Con xin Cảm tạ Chúa Trời!

Ban cho con:Mẹ qua lời yêu thương.

Cuộc đời lên xuống ngàn phương

Cầu xin Cứu Chúa yêu thương Mẹ hiền

Ban ơn Mẹ sống Trăm Niên

Tâm hồn sức mới Thiêng liêng trên Trời.

Dù cho sông núi đổi dời

Hương tình Mẹ vẫn muôn đời thương Con !




Trần Diệu.

More...

MỘT CUỘC HỘI NGỘ !!!

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

MỘT CUỘC HỘI NGỘ !!!



                    




Ảnh do Đức Phong chụp bằng di động từ trái qua phải: LaTrung Nguyễn Nho Khiêm Thanh Tịnh Minh Hương Trương văn Khoa.(ĐP đang tác nghiệp nên "chịu thiệt thòi")


Nhận lời mời của Blogger Trương văn Khoa : 14h ngày 30-4-2010 tại Quán TRE LÀNG NGÀ đường Nguyễn Hữu Thọ TP Đà Nẵng. Vì có công chuyện nên đúng 13h tôi bắt đầu xuất phát từ TP Tam Kỳ bằng xe máy. Trên đường đi có mấy cuộc điện thoại của anh La Trung Trương văn Khoa nhưng tôi bỏ "ngoài tai" vì vận tốc trung bình của xe máy mới chỉ ở 70-80km/h thôi nên tiếng gió át ...tiếng chuông !

  Qua cầu Cẩm lệ đến ngã tư đèn đỏ tôi dừng lại mở di động ra coi thì đồng hồ chỉ:14h15 phút và cũng đồng thời mới phát hiện ra mấy cuộc gọi nhỡ...Và chỉ 5 phút sau tôi đã có mặt tại  địa điểm: TRE LÀNG NGÀ!

Bước vào quán chỉ thấy blogger La Trung nhà gần hơn (Anh ở Hội an mà) nên anh rút ngắn thời gian đến trước tôi đang ngồi "thả hồn" theo làn khói thuốc.Mấy phút sau Trương văn Khoa đến Khoa gọi hỏi tôi đã đến chưa tôi nói đang ngồi trong quán rồi. Tuy chưa gặp mặt nhau lần nào nhưng khi Khoa  bước vào bắt tay tôi và La Trung thì  có cảm giác chúng tôi đã thân quen lắm rồi.

Ba anh em ngồi một lát thì nữ blogger mới là Thanh Tịnh xuất hiện chị dịu dàng e lệ như cái tên Huyền của mình. Nói chuyện một hồi thì vỡ lẽ Khoa và La Trung đều quen thân với Nguyễn Nho Khiêm hiện công tác tại Hội nhà văn Đà nẵng và tạp chí Non nước.Khoa gọi điện thoại mời anh Khiêm đến vui cùng anh em. Đức Phong đang về quê Điện bàn tôi mời Phong bớt chút thời gian ra giao lưu cùng mọi người.

Đến 15h30 thì  sáu anh chị em đã chuyện trò sôi nổi thân mật.Và cũng không ngờ chỉ có 5 anh chị em (trừ chị Thanh Tịnh gốc Đà Lạt) lại chia thành hai quê: Tôi và Trương văn Khoa là người Thăng Bình còn Nguyễn Nho Khiêm La Trung Đức Phong thì họ đều quê Điện bàn quê ta cả.


      


 
Latrung Nguyễn nho Khiêm Thanh Tịnh Minh Hương.


Thật tình lúc đầu  tôi cũng lo lắng vì tuy mấy anh chị em đều có qua lại giao lưu trên blog thôi  nhưng không biết khi gặp nhau thì ra sao??? Nhưng thực tế đã xóa tan mọi lo lắng của tôi. Chuyển từ café TRE LÀNG NGÀ chúng tôi  "hành quân" tiếp tới Quán "Gà lên Mâm" câu chuyện vẫn tiếp tục những ly bia được cụng mừng cho cuộc hội ngộ .Tôi và chị TT dùng nước khoáng nhưng sau khi Khoa  tuyên bố một câu "xanh rờn": Phụ nữ mà uống nhiều nước có gas thì sẽ mắc bệnh ...béo phì...nhất là nhiều năm như hai chị em tôi...Và thế là chị em tôi  lại phải "cụng bia" chứ không cụng nước khoáng nữa...

 Sáu anh chị em gặp gỡ lần đầu tiên tuy số người còn mỏng nhưng hy vọng khi các blogger Quảng nam và Đà nẵng nhất là anh chị em Blogger Quảng nam đọc bài viết này thì sẽ liên lạc với  các anh chị theo các địa chỉ:

1-     Nguyễn Nho Khiêm : nguyennhokhiem.vnweblogs.com

•2-     La Trung :latrung.vnweblogs.com

•3-     Trương văn Khoa :truongvankhoa.vnweblogs.com

•4-     Đức Phong :nguyenducphong.vnweblogs.com

•5-      Thanh Tịnh :memory.vnweblogs.com

•6-     Và tôi :nguyenminhhuong.vnweblogs.com

        


                        

                        
dòng sông Thu Bồn


Mong rằng một ngày gần nhất chúng ta được hội ngộ cùng nhau...

More...

VỀ THĂM QUÊ NỘI ! Ký của Minh Hương.

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

VỀ THĂM QUÊ NỘI !

Ký của Minh Hương.



Nhân kỷ niệm 35 năm ngày giải phóng hoàn toàn Miền Nam tôi bỗng nhớ lại một kỷ niệm : được cùng Ba tôi về thăm quê Nội vào tháng 7-1975. Nay Ba tôi không còn nữa nhưng hình ảnh những ngày đó tôi không quên được.Con kính viếng Hương hồn Ba Ba ơi !!!



Giải phóng rồi! Quảng nam giải phóng rồi các con ơi !!!

   Miền Nam hoàn toàn giải phóng rồi !!!

 Tiếng  reo của Ba tôi vang lên sau khi tiếng phát thanh viên của Đài Tiếng nói Việt Nam vừa dứt. Giọng Ba tôi  bỗng trùng xuống có cảm giác nước mắt ứ nghẹn bao nhiêu năm nay dồn nén bao năm nay khi được nghe thấy những lời này nay gặp dịp vỡ òa ra...

  Thế là quê hương của Ba đã hoàn toàn sạch bóng quân thù. Ngày Ba đi Tập kết hiệp định chỉ nói có hai năm rồi quay trở về... Vậy mà hơn bao nhiêu lần cái hai năm đó Ba không được về mà ở lại Miền Bắc làm công nhân ngành Giấy . Các chú đồng hương hoặc cùng đơn vị với Ba thì nhiều người được trở lại Miền Nam chiến đấu có người ra đi mãi mãi nhưng có người trở về với những vết thương trên mình... Ba thì cùng gia đình sơ tán lên tận Bắc cạn nên cũng không thường xuyên liên lạc được với bạn bè. Nhiều lúc thấy Ba ngồi trầm ngâm tay cầm điếu thuốc lá mắt ba nhìn xa xăm đến nỗi điếu thuốc cháy hết tự bao giờ ...mà Ba cũng không biết.Ngày đó tôi còn nhỏ nhưng là chị cả của bốn đứa em trong tiềm thức của tôi chỉ mơ hồ nghĩ là ba lo lắng cho mấy chị em sau này ăn học bằng chúng bạn mà thôi. Tôi không hiểu được sâu xa nỗi nhớ quê hương của Ba nơi đó Ba còn có người Cha già còn mấy người em không biết ai còn ai mất?

  30-4-1975  Miền Nam hoàn toàn giải phóng những cơ quan có cán bộ bộ đội Miền nam tập kết đều nhộn nhịp niềm vui sắp được gặp lại gia đình quê hương sau bao nhiêu năm cách xa làm cho mọi người đều hừng hực khí thế .Đâu đâu cũng gặp những gương mặt rạng ngời người ta sẵn sàng tha thứ mọi tội  lỗi khuyết điểm cho nhau   người ta vui vẻ bàn chuyện tương lai khi nào thì xin cơ quan cho nghỉ phép năm về thăm quê...

 Đầu tháng 7-1975 Ba được nhà máy cho nghỉ phép về thăm quê các em còn nhỏ chỉ mình tôi lớn nhất khi đó tôi đang nghỉ hè lên lớp Mười (hệ 10/10).Sau khi hội ý gia đình thì Ba Mẹ ra quyết định cho tôi được theo Ba về quê Nội .

  Hai cha con chuẩn bị hành lý quà là mấy cân trà Thái thôi mỗi người một ba lô. Về Hà Nội Ba có mấy người anh bà con cũng ra tập kết nay công tác ở các Bộ và cơ quan tại Hà Nội Ba nhờ người mua hộ vé tàu đi từ ga Hà Nội vào đến Vinh phải đợi mấy ngày mới mua được trời thì nắng nóng ngột ngạt nhưng với lòng háo hức về thăm quê càng nhanh càng tốt nên ai cũng kiên nhẫn chờ đợi xếp hàng mua cho kỳ được vé tàu hỏa chuyến sớm nhất. Sau mấy ngày chờ đợi Ba con tôi cũng  lên tàu vào buổi sáng sớm đoàn tàu nặng nề trườn đi mang trên mình những con người đã xa quê hơn hai mươi năm trời mỗi người mang một tâm trạng khác nhau có người đã biết được tin tức của gia đình sau cuộc bể dâu nhưng cũng có nhiều người bằn bặt hơn hai chục năm không một lá thư không một nguồn tin mong manh nào về gia đình họ tự đoán già đoán non tự động viên an ủi mình rằng tất cả đều bình an...

Đến chiều thì đoàn tàu cũng tới ga Vinh vì mua vé Liên vận nên xuống tàu là có xe ô tô khách đón để chạy tiếp tới Hồ xá của Vĩnh Linh điểm cuối cùng của Miền Bắc Xã hội chủ nghĩa.

 Đoàn xe khách chở chúng tôi đi trên quốc lộ Một con đường huyết mạch nối hai miền Nam Bắc đường xấu xe lắc lư bụi mù mịt mọi người mệt nhoài nhưng không  hề nghe một lời than vãn kêu ca.Đến trưa xe dừng lại cho khách ăn cơm ai cũng hối hả ăn uống qua loa để đi cho kịp thời gian.

Đoàn xe lại tiếp tục bò trên đường lại dồi lắc lại bụi ...Gần sáu giờ chiều đoàn xe tới điểm trả khách Hồ xá. Lúc đó chưa có xe thông thương qua cầu Hiền Lương mọi người rủ nhau đi bộ sang bên kia cầu rồi đón xe đò đi tiếp..

  Ba con tôi cùng đi theo đoàn người  phần đông đều đã lớn tuổi nhiều người gầy gò có bác còn chống cả ba toong ... Hỏi người dân Hồ xá đoạn đường tới cầu Hiền Lương bao xa họ nói khoảng ba cây số thôi. Thế là mọi người hăm hở đi không màng ăn tối.

  Ba tôi mới mổ cắt đi hai phần ba cái dạ dày chưa qua một năm ở nhà Ba còn được ưu tiên làm việc nhẹ vậy mà sau hai ngày một đêm quăng quật trên đường mà Ba vẫn nhanh nhẹn bước theo mọi người.Còn tôi thì do ở miền núi khí hậu mát mẻ quanh năm nên khi tá túc gần một tuần ở Hà nội nóng nực thì tôi mọc một cái mụn đinh ở bắp chân   sau hơn hai ngày đêm trên xe nó nằm im bây giờ xuống đi bộ thì...nhấc không nổi chân lên nữa.Ba thấy mọi người đi nhanh quá mà tôi thì cứ kéo lê cái chân đau ba giục : "nhanh lên con mình tụt lại sau coi chừng có bọn ngụy nấp đâu đó bắn lén". Tôi hỏi Ba sắp đến Cầu Hiền Lương chưa ba cây số gì mà đi mãi chẳng thấy tới? Có ai đó trả lời "cố lên cháu còn độ ba cây nữa thôi"...Ôi trời ôi tôi khóc không ra tiếng vừa đau nhức chân vừa đói vừa khát...tôi bảo Ba: "Thôi Ba đi cho kịp mọi người con đi từ từ đến đâu thì đến không lẽ con bắt Ba cõng con?". Lúc này thì tôi tự trách mình là gánh nặng cho Ba rồi tôi biết Ba rất thương tôi nhưng sức khỏe Ba cũng không được tốt lắm làm sao Ba cáng đáng nổi tôi.

 Đoàn người  tản mạn dần ai khỏe mạnh thì đi vượt lên trước những người  Già yếu thì dồn lại từng tốp nhỏ nương nhau mà đi.

   Rồi chúng tôi cũng bước được chân lên cây cầu Hiền Lương lịch sử lúc ấy cũng gần mười giờ đêm rồi tôi đã được chứng kiến cái cảnh Ba tôi cùng mọi người lặng đi khi đặt chân lên nửa cầu bờ Nam ai cũng đưa tay lau dòng nước mắt đang tuôn tràn. Rồi không ai bảo ai mà mọi người ôm chầm lấy nhau mà reo hò tôi cứ đứng sững mà nhìn cảnh các bác các chú khóc cười mà mắt mình cũng nhòe đi.

  Qua khỏi cầu thì có xe đò về Đông hà đi tiếp đến hơn ba giờ sáng tới Huế chưa có xe về Đà nẵng mọi người trải ni lông ra bờ  đường đối diện cột cờ Phu văn Lâu ( đấy là tôi nghe mấy chú bác nói vậy) ngả lưng nghỉ chờ trời sáng. Năm giờ sáng có chuyến xe đò đầu tiên về Chợ Cồn Đà nẵng. Ba giục tôi rối rít may quá xe còn chỗ thế là hai Ba con đi luôn. Gần trưa thì xe đổ khách ngay chợ Cồn Ba đang đi tìm xe về Quảng nam chưa có xe đành ngồi chờ nét sốt ruột hồi hộp hiện trên gương mặt mệt mỏi của Ba. Đang khát nước bỗng có tiếng rao: "Ai nước trà đá lạnh đê..." tôi nói Ba mua Ba một ly tôi một ly những tưởng ngon lành thế nào tôi uống một ngụm to cho đã khát không ngờ chưa vô đến cần cổ tôi đã phun phì ra vội : nước gì mà ngang phè không có mùi vị gì cả ( vì tôi là dân đất chè nên phát hiện ra ngay).Ba uống ngon lành hết ly nước rồi quay lại cười tôi "nhà quê"...

Mười một giờ có xe về Tam kỳ Ba con tôi đến ngã tư Hà lam thì xuống bắt tiếp xe thồ ( ngày ấy xe thồ về miệt biển hay có hai cái sọt hai bên). Trên đoạn đường hơn năm cây số về quê nội được nghe anh xe thồ kể chuyện bọn tàn quân vẫn quăng lựu đạn đánh lén...Ba cứ nhìn trước nhìn sau như đề phòng.

 Tin Ba con tôi từ Bắc về thăm quê đến nhà ông nội và bà con trong tộc trước lúc Ba con tôi đến nơi. Mọi người đã đến mừng Ba con tôi đến nơi an toàn.Mọi người nói chuyện hỏi han ba tôi tôi cứ ngây người ra mà không hiểu họ nói gì? Ba tôi phải làm thông dịch cho tôi. Cái chân của tôi đến lúc này thì..."chín muồi"! Ba tôi  mới sực nhớ là tôi bị đau và nhờ Thím Bốn sử lý giúp. Xong xuôi đâu đó rồi tôi lăn ra ngủ không còn biết trời đất gì nữa cơm nấu xong cả nhà gọi mà tôi không mở nổi mắt miệng lắp bắp : "Con không ăn đâu" rồi ngủ tiếp. Mấy bà mấy cô lo tôi bị ngã nước bảo nhau tìm đu đủ chín về bắt tôi ăn . Tôi mếu máo : " con không sao cả chẳng qua  là mấy ngày đi đường mệt mỏi và đau chân thôi con ngủ hết ngày mai là khỏe ngay". Ba lại phải dịch lại thì mọi người mới hiểu.

 Ba về ông nội vui lắm ông bà sinh được sáu người con trước lúc Ba đi tập kết thì  chết hai cô và chú Bảy.Bây giờ ba về thì chỉ còn lại Ba thôi. Chú Sáu bị bệnh chết. Rồi chú Năm hy sinh ngoài Bình Dương. Để lại Thím với hai con nhỏ dại. Bà con anh em trong tộc thì người còn người mất.

  Thỉnh thoảng lại có vụ tàn quân phá rối vì vậy Ba đi Quảng Ngãi Tam kỳ thăm bà con mà không cho tôi đi vì sợ gặp rủi ro.

 Một bữa thím tôi làm món mực trộn tôi ngồi bên xem thím làm miệng nói tay làm thím giã ớt cho vào trộn mực thấy thím cho nhiều ớt sợ cay Ba tôi không ăn được tôi nói : "thím cho nhiều ớt Ba con không ăn được" vừa lúc ba tôi bên nhà chú Hai xách cái Đài HITACHI về không hiểu lời tôi vừa nói thím nói: "Đài Mỹ tốt rứa mắc chi mà không nghe?" Vì tôi nói rất nhanh nên thím không thể hiểu được mà thím nói  nhanh thì tôi cũng thua...

 Những ngày sau đó Ba cho tôi ra thăm quê bà nội ngoài Bình dương bà con họ hàng ở Bình Minh...Đi đến đâu cũng nhận được tình người ấm áp mặc dù tôi nghe mà vẫn chưa hiểu mọi người nói gì...

 Một tháng trôi nhanh quá về quê nội tôi được ăn khoai lang Trà đóa ăn bánh tráng nướng với cùi dừa mực cơm trộn gỏi...được các bà các cô các thím yêu thương. Nhiều câu chuyện vui của tụi trẻ chúng tôi chuyện vai vế trong họ tộc...

 Đến lúc phải chia tay quê nội tôi còn chuẩn bị vào năm học cuối cùng thời phổ thông.
  Tôi cũng không ngờ phải 27 năm sau tôi mới được trở lại thăm quê nội những bà những thím những chú bác ngày đó kẻ còn người đã khuất. Muốn gặp lại họ tôi chỉ còn cách cùng các em lên khu gò mả để thắp cho họ những nén nhang muộn mằn...

More...

NHỚ EM - NGƯỜI XỨ QUẢNG ! Thơ Lưu Tiến Hải

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

NHỚ EM - NGƯỜI XỨ QUẢNG


Thơ Lưu Tiến Hải thân tặng Minh Hương- Bạn vợ tôi !






Mùa xuân về ! Tôi lại nhớ tới em

Người con gái xứ dừa xanh cát trắng

Quê hương em nơi Tam Kỳ vàng nắng

Biển dạt dào con sóng vỗ chiều hôm


Em ơi em ! Còn nhớ Thái Nguyên không?

Miền Trung du con sông Cầu thơ mộng

Ôm ấp tuổi thơ tràn đầy khát vọng

Hạt gạo thơm nuôi ta lớn từng ngày


Mái trường xưa ai nhớ nổi công Thầy

Trao kiến thức đưa ta vào cuộc sống

Tung cánh bay giữa đất trời lồng lộng

Bước chân đi theo muôn dặm đường dài


Về Miền Trung em xây đắp tương lai

Đã mấy chục năm rồi xa đất Thái?

Đã mấy chục năm rồi  không trở lại?

Có còn gì lưu luyến với em không?


Lứa bạn bè thời đi học phổ thông

Trường Phú Lương còn in hình in bóng

Bao lớp người bao thế hệ học sinh

Bến sông Đu con nước chảy trong lành


Ôm đàn trẻ những chiều vui tắm mát

Thái nguyên đó kỷ niệm xưa dào dạt

Vẫn còn lưu trong cả vạn con tim

Nơi xứ Dừa em còn nhớ Thái Nguyên ?




Cho tôi gửi em hương trà xứ Thái

Và nhành Đào trên môi em thắm mãi

Thêm cái lạnh mùa đông còn sót lại

Để Mai vàng trong đó thắm tươi hơn.


Xin chúc em hạnh phúc đến muôn lần !!!

More...

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG PHẢI AI CŨNG BIẾT ! Tản văn của Minh Hương!

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG PHẢI AI CŨNG BIẾT !


Tản văn của Minh Hương!

        

                                PHẦN II

         

 


Đoàn chúng tôi được đưa đến "ốp"dành cho công nhân Việt nam đó là một khu nhà năm tầng dưới tầng một là hội trường đường hành lang ở giữa hai bên là những phòng kho phòng để ga gối sạch của cả ký túc xá...Từ tầng hai tới tầng năm là những căn hộ khép kín gồm hai phòng : phòng to dành cho bốn người phòng nhỏ dành cho hai người. Mỗi tầng dành cho công nhân một đội.Cán bộ Việt Nam gồm năm nam ba nữ ở tầng hai .Mỗi phòng có một cửa sổ to hai lớp kính chống rét mùa đông và làm mát mẻ mùa hè.

Tuần đầu tiên xa quê hương các chị nhớ chồng nhớ con lại lạ nước lạ cái ngôn ngữ bất đồng...Nhiều chị khóc sưng cả mắt nhất là khi mấy ông cán bộ "ốp" mở mấy băng casset ca nhạc Việt nam vào buổi chiều tà sau bữa ăn thì gần như cả "ốp" cùng "hợp xướng".Ai nấy đều mong mau mau cho hết bốn năm hợp đồng.

 Rồi không biết ai khởi sướng mà những người dân Nga quanh khu đó đến tụ tập dưới sân ‘ốp" họ chỉ chỉ trỏ trỏ rồi giơ tay ra hiệu ở trên cao nhìn xuống thật buồn cười...Bỗng một sợi dây dù được thả từ trên tầng năm xuống đầu sợi dây có buộc chiếc túi nhỏ rồi sợi dây kéo chiếc túi lên và sau đó nó lại được thả xuống với món đồ gì đó bên trong...Rồi không chỉ một phòng đó mà nó như "dịch" chuyền sang các phòng bên cạnh...rồi đến các tầng khác...Cứ thấy người bên dưới giơ tay chỉ vào mắt vào môi chỉ tay vào người rồi xuống chân...Sau đó thì đưa bàn tay ra hiệu: lúc thì một ngón lúc năm ngón lúc lại giơ nắm đấm...Thật lạ lùng là cả hai bên không ai hiểu ai nói gì nhưng cử chỉ đã làm họ biết được ý định của đối phương.Thế là từ "trên trời" lại thả xuống những cái túi bên dưới đất bỏ đúng số tiền đã thỏa thuận cho trên "trời" và từ chì kẻ mắt son môi phấn màu...đến áo phông "cá sấu" phông "cành mai"...quần áo bò...thậm chí cả rượu "Lúa mới" cũng được "xuất khẩu" theo con đường"dây dù" đó.

 Vì đang trong thời kỳ "cấm trại" nên chị em không được ra khỏi "ốp" cách  bán hàng qua "dây" đó được chị em truyền kinh nghiệm cho nhau.Một số hàng hóa được chị em chuyển đổi sang đồng rúp thế là quanh "ốp" Việt nam lúc nào cũng có người Nga mua hàng hóa.Một sự bất thường đối với một thành phố công nghiệp của Liên bang Xô Viết khi mà chuyện buôn bán là bất hợp pháp đối với bất cứ một người công dân chân chính nào !!! Và một loạt báo địa phương đăng tin có kèm cả hình ảnh minh họa cho hình thức buôn bán của công nhân Việt nam tại "ốp"...Cán bộ hai bên họp tìm biện pháp khắc phục hậu quả họp toàn"ốp" kiểm điểm... nhưng ai mà chẳng có hàng hóa mang theo ai mà chẳng muốn giải quyết nhanh???Chính mấy cán bộ Việt nam còn mang hàng nhiều hơn công nhân thậm chí có người còn nhờ công nhân nhận mang hộ cho họ nữa. Vậy làm sao đây??? Thời gian học tiếng Nga mới bắt đầu ngoài bốn phiên dịch của bốn đội thì kể cả bốn người Đội trưởng cũng mới "xóa nạn mù tiếng Nga" thôi. Gần hai trăm con người Việt giao lưu với người Nga bằng ...tay !





Trong khẩu phần ăn hàng ngày thì thường có trứng gà luộc nhưng họ luộc kỹ nên lòng đỏ bên trong xám lại nhiều người ăn mà nghẹn đứng nghẹn ngồi.Mấy cô bé đi theo diện con em nên mới 17-18 nghịch ngợm hỏi mấy bà ở bếp ăn mua trứng gà tươi không biết nói tiếng Nga mà quyển "hội thoại " thì để nhà vậy là các cô bé trổ tài :một tay để lên miệng kêu :" cục ta cục tác" tay kia nắm lại đưa ra sau mông ám chỉ quả trứng chân thì nhảy tưng tưng giống gà nhảy đẻ...làm cả Nga lẫn Việt được bữa cười bò ra...Sau hơn một tháng học tiếng mọi người đã bập bõm nói chuyện với người Nga thay dần cho ...tay nhưng rồi lại "phát sinh" nhiều câu chuyện cười ra nước mắt : đi ra cửa hàng thấy dân họ xếp hàng thứ tự để mua thực phẩm cũng như các mặt hàng khác một số chị quen thói ở "nhà ta" nên chen đại vô giẫm cả vào chân họ thay vì nói câu xin lỗi có chị còn nhoẻn miệng cười và nói hẳn tiếng Nga..."Cảm ơn"(!) .Và "tiếng Nga bồi"của một số chị lớn tuổi nghe mới "hài" làm sao.Thời gian đầu vào nhà máy học nghề làm quen với công việc ngành nghề lúc ra cổng về mọi người chào tạm biệt nhau hẹn mai gặp lại một vài người cao giọng:"đáp xe lên nha"(???).Thấy là lạ vì cùng học tiếng Nga với nhau mà sao có thứ từ lạ hoắc vậy??? Hỏi thì các chị bảo " mày dốt bỏ mẹ chào tạm biệt chứ gì mà hỏi?".Câu tiếng Nga là "daxvidanhe" thì các chị "phiên âm" ra như vậy.Một chủ nhật tôi cùng mấy cô bé cùng phòng đi dạo cửa hàng và thăm thú chợ trong thành phố lúc về qua khu "chợ trời" thấy mọi người xúm xít vòng trong vòng ngoài tò mò chúng tôi cũng ghé vào ngó thử : thì ra mấy chị nhà ta đang bán hàng.Một chị lớn tuổi nhất ốp đang chào bán nước hoa "này ku pít đôi khi về cho đồi trụy"(tạm dịch của cụm từ:này mua nước hoa về cho con gái). Một chị khác :"bê đi bê đi không thì zavtora  nhét tu" ( mua đi mua đi không thì ngày mai hết ...) cứ nửa Nga nửa Việt ấy vậy mà người mua cứ xếp hàng trật tự như mua ở cửa hàng vậy...và tất nhiên là mấy người đó bán giỏi hơn cả phiên dịch cơ.Có đi xa quê hương mới thấy sự cực khổ bươn trải kiếm tiền dành dụm gửi về cho chồng con trả nợ giúp khi mượn tiền mua hàng mang sang Nga bán. Được ngày thứ bảy chủ nhật nghỉ làm thì nhiều chị em phải dậy sớm đi cho kịp chuyến xe khách đầu tiên đến một thành phố khác để bán hàng khi về đến ốp thì cũng trên chuyến xe cuối cùng mặt mũi phờ phạc chân tay rã rời...có những chị sau khi bán hàng ở chợ xong còn đi các cửa hàng bách hóa để tìm mua hàng về đóng thùng gửi đường biển...Có người bạo gan hơn thì hỏi cánh lái xe taxi Nga để thuê xe đi chợ biên giới :Vinus Lvop Riga...Bốn người thuê một xe đi từ 11 giờ đêm nay 5-6 giờ sáng hôm sau tới chợ tranh thủ nhặt hàng :váy Balan váy Thổ son phấn quần áo bò... Đến trưa là bắt đầu trở về tối mịt mới tới "ốp" có người chờ sẵn mua buôn luôn và họ mang hàng đi Maxcova và các thành phố khác thậm chí hàng đến tận vùng Sibiri lạnh giá...Về sau một số đi theo tàu Liên vận đến các chợ đầu mối chuyên bán buôn tất cả các loại hàng...sau đó mua vé về thẳng Maxcva đổ hàng ở hai "ốp zin" "ốp Búa Liềm"...

Cùng với phong trào buôn bán đang độ cao trào thì số người làm trong nhà máy cũng giảm dần Lãnh đạo hai bên đau đầu nhưng không làm cách nào ngăn chặn dòng người bỏ "ốp" đi buôn...Và cùng với hệ thống giao thông thuận lợi chị em tỏa đi các thành phố khắp Liên bang Xô viết  buôn bán kiếm sống chẳng ai còn nhớ những ngày đầu nhớ nhà khóc rưng rức...

More...

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG PHẢI AI CŨNG BIẾT ! Tản văn của Minh Hương!

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG PHẢI AI CŨNG BIẾT !



Tản văn của Minh Hương!

       

                PHẦN I







  Vào những năm cuối của chương trình Hợp tác lao động với Liên xô cũ phần đông công nhân Việt nam sang làm việc ở Liên xô là những người trong diện giảm biên chế của cơ quan nhà nước cũng như quân nhân của các đơn vị trong chương trình giải thể...Nhiều người chỉ còn vài năm nữa là về hưu nhưng cũng muốn đi "nước ngoài" một chuyến cho biết . Đơn vị nơi chúng tôi đến làm việc là một Xí nghiệp liên hợp Dệt : dệt vải bông và dệt khăn mặt. Do đặc thù công việc nên tỷ lệ chị em chiếm đến hơn 80%. Ngay cả lãnh đạo Việt nam là Nam giới tại đây cũng như "mỳ chính cánh". Ốp có 200 người mà  có những 5 anh cán bộ...

  Ngày ấy khi được đi nước ngoài là ai cũng cố gắng chạy vạy tiền nong để mua đồ "xách tay" sang Liên xô bán : son phấn áo phông cá sấu quần bò...Thậm chí cả rượu "Lúa mới" Tỏi khô...cũng được ghi trong đề mục cần kíp. Sang đến nơi rồi thì phải làm quen với nơi làm việc mới khí hậu mới làm quen với thức ăn "tây" mà không phải ai cũng hợp khẩu vị. Những ngày đầu  mọi người háo hức lắm cũng may mắn cho chúng tôi là sang cuối tháng tư nên tuyết cũng tan dần cây cối bắt đầu thi nhau đâm chồi nảy lộc một cách mãnh liệt mới tối qua nhìn vườn táo khẳng khiu như không có sức sống vậy mà sáng ra nhìn qua cửa sổ đã thấy đọt non nụ hoa nhú lên e ấp .   Cây cỏ xứ lạnh này chịu vùi thân mình dưới tuyết băng mấy tháng trời nên khi Xuân về băng tuyết tan là chúng vùng dậy chỉ trong vòng một tuần là cảnh vật đã thay đổi hoàn toàn.Vườn táo tràn một màu hoa trắng phớt tím nhạt.Các loài cỏ dại cũng đua nhau khoe màu xanh mướt.Những bãi cây bồ công anh vươn  những vòi nụ lên khỏi mặt đất độ chừng 20 cen ti mét chiều nay chỉ thấy nụ sáng mai đã ngập tràn một màu vàng tươi rói...Sau vài ngày ăn đồ tây : toàn là khoai tây nghiền bắp cải muối thịt bò nấu súp trứng gà công nghiệp luộc...nói chung là không có rau xanh ai cũng thấy xót ruột và bỗng dưng thấy thèm được ăn một bữa rau muống luộc bát canh mồng tơi rau đay... Một buổi chiều mấy chị xuống sân đi dạo trời cuối xuân nhưng nhiệt độ buổi chiều hơi se lạnh. Bỗng một chị phát hiện ra một loại cây có lá giống như cây ngải cứu ở Việt nam chị hái ngọn và nhấm thử : nó cũng có mùi hăng như ngải cứu nhưng không đắng như ngải cứu quê nhà một phát hiện làm tỉnh táo cả hai trăm con người mới "xuất ngoại".Thế là mọi người đổ xô xuống sân vườn hoa công viên...để hái rau. Cho dù cây cỏ có phát triển tốc độ thế nào cũng không đáp ứng đủ cho nhu cầu của con người.Vậy là rau ngải cứu chưa kịp mọc mấy chị lại phát hiện ra một loại cây na ná như ngải cứu hí hửng hái về và...luộc xào cả phòng sáu chị em "đánh chén".Không ngờ chỉ sau nửa giờ cả phòng phải nhập viện để rửa ruột vì...ngộ độc. Thêm một bài học về rau xanh.

  Sau hai tháng học tiếng  chúng tôi được đi dã ngoại tham quan rừng đi hái quả mâm xôi dâu đất. Đi ra bờ sông hái lá chua ven bờ có chị to gan xắn quần lội xuống sông chắc chị ấy là dân sông nước nên mấy phút sau chị reo to : ôi có nhiều con trùng trục (con trai) quá này...Và thế là ...chiều về khu ký túc xá nhộn nhịp người lên kẻ xuống nào xô nào chậu...toàn trai là trai...Lại được thưởng thức món ăn dân dã quê nhà...



   
        Nhớ về quê hương
  
Hết thời gian học tiếng Nga thì chúng tôi được học nghề gần hai trăm công nhân được chia thành bốn đội và dựa theo kết quả thi kiểm tra tiếng Nga mà chia thành các lớp học nghề: dệt vải dệt khăn mặt sợi bông xe chỉ...Và vừa học lý thuyết vừa đi thực hành theo ba ca cùng công nhân Nga.

  Vào nhà máy dệt vải sợi bông  thì giàn máy thấp nhỏ chị em người Việt mình đứng làm việc không chênh lệch bao nhiêu. Nhà máy dệt khăn mặt thì những cỗ máy to cao với những quả sợi các màu và giàn máy dài hai mét cao 1 8m. Những thợ dệt người Nga to lớn đứng cạnh còn lọt thỏm vậy mà chị em ta có mấy ai đô con đâu nhất là mấy cô bé đi theo tiêu chuẩn con em công nhân tuổi đời mới 18-20 chiều cao thì ở mức khiêm tốn 1 45-1 5m cân nặng thì nói như chúng tôi ngày ấy là "một tay xách nặng". Nhìn các cô bé ấy những người Nga họ lắc đầu thương hại vì máy dệt yêu cầu phải chạy liên tục khi gặp một sự cố nhỏ như :đứt chỉ hết sợi...là máy dừng liền một người thợ đứng từ 10 đến 15 máy dệt khăn mặt và 15 đến 20 máy dệt vải.Một ca 8 tiếng chỉ nghỉ ăn giữa ca 30 phút còn lại phải có mặt liên tục bên máy một người khỏe mạnh mà làm hết ca về đến phòng nghỉ chỉ kịp tắm rửa sơ qua là lên giường ngủ một mạch mười giờ đồng hồ mới dậy tìm đồ ăn...Thời gian làm mỗi ca  từ thứ hai đến thứ sáu thứ bảy chủ nhật được nghỉ và thứ hai tiếp tục đổi ca khác. Nhiều chị em chỉ lo đi làm đúng giờ và giữ nghiêm kỷ luật của nhà máy cũng như của ký túc xá. Trong lúc đó thì có một số người đi chạy chợ ( một điều tối kỵ vào thời đó nếu người lao động tự ý bỏ việc đi buôn thì có thể bị đuổi về nước mà công nhân Nga họ bắt gặp những người này ở chợ thì họ tẩy chay khinh bỉ...). Để đảm bảo đủ ngày công họ thuê những người cùng phòng làm cùng nghề hoặc những người cùng nghề nhưng không có khả năng cũng như vốn liếng để đi buôn.Mà ngày ấy ra vào ký túc xá cũng nhiêu khê lắm nào xuất trình hộ chiếu viza nếu là khách từ nơi khácđến thăm bạn bè đồng hương người yêu... Đi tàu tốc hành thì còn bị nhân viên trên tàu công an đường sắt ...làm tình làm tội đòi hỏi giấy tờ thông hành...nếu không nhanh ý giúi tiền vào tay họ  thì...còn khổ.

  Để có một chút tiền mua hàng hóa để đóng thùng gửi về nước người thì bỏ tiền mua hàng hóa từ Việt nam mang sang bán lại cho mấy kẻ buôn to dành tiền đi mua xe máy tủ lạnh vật dụng có giá ở trong nước người không có tiền thì chờ lĩnh những đồng lương ít ỏi của nhà máy và chịu khó ngoài giờ làm việc thì đi khắp các cửa hàng bách hóa để xếp hàng mua chậu nhôm xô tôn ly thủy tinh...Nói chung là thượng vàng hạ cám từ đắt tiền như xe Minsk tủ lạnh tủ đá cho đến mấy thứ rẻ tiền nhưng đóng về Việt nam vẫn có giá...

  Ký túc xá sau một năm là thành cái chợ hàng hóa các nơi đánh về bán cho người cần đóng thùng gửi về nước hàng vải :quần áo bò áo gió... son phấn... từ Việt nam Ban lan Thổ...cũng được đưa về để bán sỉ cho chị em đi bán các chợ trong Thành phố và các tỉnh lân cận...

  Công cuộc làm ăn buôn bán kiếm tiền của chị em ta nơi đất khách quê người không ai có thể tưởng tượng nổi nó gian truân vất vả như thế nào đâu.      Đồng tiền kiếm được thấm đẫm mồ hôi nước mắt thậm chí cả máu nữa. Có những vụ chị em đi chợ ở thành phố xa về vừa xuống đến ga tàu thì có bọn thanh niên trọc đầu ( kuligan) chặn đường giật túi cướp tiền hàng hóa...không may còn bị chúng đánh bể đầu mặt mũi sưng tím...

  Đến khi được phép đóng thùng hàng chuyển qua đường biển thì còn bao nhiêu chuyện phiền phức tốn kém...Chưa xong khi thùng hàng đến Cảng còn bị phanh phui kiểm tra sau đó họ dùng gầu múc hỗn độn hàng hóa đổ vô thùng "râu ông nọ cắm cằm bà kia" hàng của người này sang thùng người kia đến khi về Việt nam người nhà mở ra kiểm theo thư báo hàng của chị em gửi về thì...mặt ai nấy như bị "trúng gió"!!!

 Rồi Liên bang Xô viết sụp đổ nhà máy tuyên bố đóng cửa công nhân Việt nam không được bồi thường không được mua vé máy bay về nước theo Hiệp định đã ký kết phần lớn chị em luôn bám trụ nhà máy thì đến lúc này khóc ... không ra nước mắt !



More...

VUI CHÚT CHÚT !!!

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

       VUI CHÚT CHÚT !!!

  

1-Một chị đi bán bún tươi ngày nào chị cũng bán hết cơ số đã định. Gặp bữa trời mưa thúng bún chị mang đi đến trưa mà vẫn chưa bán hết. Chị đạp xe vào ngõ nhỏ mong bán được hết bún vừa đạp xe từ từ chị vừa rao: "Ai mua bún đê..." có người hỏi : "bún ế mới đem vô đây hử?" chị ta liến thoắng: "Trời bún ngon mắc kinh mà chị chị mua nhàu về ăn cho chết choa đi chị". Người đó cũng không vừa : "Chị bán bún mà kêu họ mua đại mua nhàu..mua về ăn lấy sống chứ ăn vô chết choa thì mua làm chi???" "mà bún nhà chị làm cách chi mà ngon mắc kinh rứa hỉ"?

Chị ta nghe chừng biết "lỗi" miệng lý nhí: "dạ chị dạy rứa em xin tiếp nhận lần sau em khỏi nói rứa nhưng em còn xí bún mong chị mua nhàu hộ em nghe chị"...Lại rứa ...



2- Cu Bảo ngồi cạnh dì Linh bên máy vi tính nó nhìn chăm chú cách dì nó mở modem để vào internet rồi dì nó vào game tải trò chơi về...Hôm sau các dì đi học chưa về chỉ có bà ngoại đang nấu cơm nó xin bà cho chơi điện tử bà nó mải nấu nướng nên gật đầu cho nó mở máy vi tính. Nó ngồi im re và mải mê chơi.Đến lúc dì Linh về ngó vào dì kêu thất thanh: Mẹ cho cu Bảo chơi Internet à?Lúc đó bà ngoại mới tá hỏa: nó tự mở mạng để tải game về chơi như dì Linh ...Từ bữa đó nó bị "quản lý" chặt chẽ không được tự do vào mạng chơi.Thấy các dì chơi là nó ngồi cạnh luôn mồm kêu: "Cho Bảo chơi xí hử" "cho Bảo chơi xí hử" " Cho Bảo chơi xí hử"... Nó nói mà bà ngoại nghe phát mệt luôn ...Nó lì thiệt nghe!!!

More...

GIỖ TỔ HÙNG VƯƠNG – Vũ Khiêu (Phụng Thảo)

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG


       GIỖ TỔ HÙNG VƯƠNG - Vũ Khiêu (Phụng Thảo) 


 
Cách đây Mười năm nhà thơ Vũ Khiêu đã sáng tác bài thơ này nhân kỷ niệm ngày Giỗ Tổ Hùng Vương. Cụ Trần Diệu rất tâm đắc với bài thơ này và Cụ đã chép lại cẩn thận vào Sổ tay Thơ của mình. Hôm nay cụ đã cho tôi xem cuốn sổ  nhỏ ghi chép rành mạch những bài thơ hay cụ Sưu tầm và những bài Thơ cụ tự sáng tác cụ giữ hơn mười năm nay và cũng đã kín hết ...Cụ Trần Diệu cho phép tôi đăng nguyên văn bài thơ cuả nhà thơ Vũ Khiêu gửi tới mọi người thưởng thức. Xin cảm ơn Cụ Trần Diệu- Kính Chúc Cụ Thượng Thọ!!!



Trống Đồng dội tới

Núi sông dậy sấm anh hùng

Trống Đồng vang lên

Trời đất ngút ngàn linh khí!

       Toàn dân Giỗ tổ Hùng Vương

        Cả nước vui ngày Quốc lễ.

        Rộn rã trống chiêng

        Tưng bừng cờ xí!

Bừng lên nhật nguyệt

Mây xanh Hạc trắng Bát ngát trường thiên

Rực sáng Sơn hà

Cờ đỏ sao vàng Thênh thang Thánh địa.

           Thuyền xuôi sóng vỗ

            Sông ba dòng tưới mát muôn phương

            Hổ lượn Rồng bay

            Núi trăm ngọn chầu về một phía.

Từ đỉnh cao muôn trượng cơ đồ

Cùng nhìn lại bốn mươi thế kỷ.

Núi mây :sừng sững Công Cha.

Sông nước dạt dào Nghĩa Mẹ.

           Nhớ thuở xưa -

           Mẹ Âu Cơ

            Từng non cao tỏa sáng nghĩa nhân.

            Cha Long Quân

             Vốn biển cả quật cường mưu trí.

            Sánh đôi tài sắc : Kim cổ kỳ phùng.

            Họp một âm dương: Uyên ương tuyệt mỹ.

Đẹp gia đình Trăm trứng Trăm con.

Vai Sơn Thủy một lòng một ý

Cuộc mưu sinh thử thách muôn vàn.

Đường lập nghiệp gian nan xiết kể

            Nào rừng rậm đầm lầy núi thẳm sông sâu.

            Há quản xông pha

            Nào kinh nghê hổ báo bệnh tật bão giông.

            Lấy gì bảo vệ?

Chia con :Hai ngả lên đường

Chọn trưởng một ngôi kế vị.

Giang sơn một khoảnh sao cho vạn đại trường tồn?

Rừng - Bể đôi nơi cùng dựng bốn phương hùng vĩ.

             Hiên ngang thay! Phù Đổng diệt thù

             Dũng cảm thay! Sơn tinh trị thủy.

             Đẹp thay Chử đồng Tử

            tình yêu như Ngọc sáng  gươngtrong                                          

Giỏi thay Mai An Tiêm!

 Lao động như dời non lấp bể.

Vẻ vang mười tám Vương triều.

Rực rỡ một thowid Thịnh trị.

            Qua gian nan bao độ nổi chìm

            Trải thử thách những hồi hưng phế!

            Chí công lao khai phá một thời kỳ.

            Mà uy lực trải dài trăm thế hệ !

Hãy xem như :Gái anh hùng : Triệu Nữ Trưng Vương

Trai dũng lược: Đinh Tiên Lý Đế!

Sông Bạch Đằng cuồn cuộn thế Ngô Vương.

Gió Như Nguyệt vang vang lời Thái úy.

            Hội Diên Hồng rung chuyển cả Trăng Sao

            Hịch Hưng Đạo xốn xang toàn trán sĩ

            Nằm gai nếm mật mươi năm ròng Bạt vía    làVươngThông.

            Lở đất long trời một trận đánh tan hồn quân Sĩ   Nghị!

Thế kỷ Hai mươi

Cờ giải phóng xua tan bóng tối

Danh Bác Hồ vang động Đông tây.

Khắp hoàn cầu hết nạn thực dân

           Mộng đế quốc tan tành mây khói.

           Thế mới biết:

           Nước giàu không chỉ Quân hùng

           Dân mạnh còn nhờ Đạo lý.

Coi Sơn hà xã tắc là thiêng

Lấy Độc lập Tự Do là quý.

Chúng con nay :

Sáu mươi mốt tỉnh thành nhớ lại Tổ Tông.

Năm mươi tư dân tộc : tìm về cội rễ.

              Bốn phương  : Nam bắc Đông Tây

              Trăm họ : Gái trai già trẻ.

              Hân hoan muôn dặm trùng phùng

              Kính cẩn một chầu đại lễ.

Xin Tổ Vương vạn thế linh thiêng.

Giúp con cháu đôi điều chỉ vẽ.

Nay gặp buổi : Đảng ta đổi mới tư duy

Dân ta mở mang Kinh tế.

               Dù dân gian chưa hết đói nghèo

               Dù Xã hội vẫn còn Nạn tệ

               Đường lên Giàu mạnh đã thênh thang.

               Nẻo đến Văn minh thêm mới mẻ !

     

 
XIN CÚI NGUYỆN



Trăm con một bọc:

yêu thương nhau như ruột chan hòa

Một gốc trăm cành

gắn bó  mãi như keo sơn chặt chẽ.

               Dựng cơ đồ chị ngã em nâng

               Cơn hoạn nạn bầu thương lấy bí      

                   Trước tương lai mở rộng tâm hồn.

               Vì sự nghiệp nâng cao Trí tuệ.

Bác Hồ day : hoàn thành  nhiệm vụ

Vượt mọi khó khăn thắng mọi quân thù.

Bác Hồ răn : Uy vũ coi thường

Chớ ngại nghèo nàn không ham Phú quý

                 Dấn thân cho Nước há ngại Tử - Sinh?

                 Hết dạ vì dân kể gì khó dễ.

                 Giữ muôn đời Hồng Lạc Tinh Hoa

                 Cao muôn trượng Hùng Vương khí thế!!!




Đền Hùng - Ngày 10-03-2000

 Vũ Khiêu (Phụng Thảo)

More...

NHÀ VĂN NGUYỄN ĐỨC THIỆN VỀ THĂM GANG THÉP!

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

NHÀ VĂN NGUYỄN ĐỨC THIỆN VỀ THĂM GANG THÉP!





Theo nguồn tin nóng hổi từ Tỉnh Tây Ninh hồi 0h ngày 01-04-2010 tại sân bay tỉnh Tây Ninh nhà văn Nguyễn Đức Thiện dẫn đầu đoàn Cựu chiến binh Gang Thép lên chiếc phi cơ Boeing 737 máy bay cất cánh lúc Oh O5 phút thẳng hướng sân bay Gang Thép ! Theo thư ký riêng của Nhà văn cho biết thì hành trình của Đoàn sẽ ra thăm lại Khu Gang Thép lên thăm ATK trên Định Hóa cũng là nơi nhà văn có một mối tình đầu như mộng... Hôm sau đoàn sẽ về píc níc tại Hồ Núi Cốc Nhà văn sẽ tự mình chèo chiếc thuyền thúng để bơi ra thăm lại nơi ngày xưa Đoàn Chèo Bắc Thái (cũ) đã gặp nạn... "Chìm dần ...ừ hử...chìm dần...". Cuối ngày Đoàn sẽ trở lại gặp gỡ anh chị em Văn nghệ các thế hệ của Câu lạc bộ Nghệ thuật Gang Thép Nhà văn sẽ có chương trình mạn đàm với các nhà văn nhà thơ nghiệp dư các thế hệ...để giới thiệu các tác phẩm văn thơ của mình sau khi Nhà văn rời Gang Thép vào lập nghiệp tại Tây Ninh.






Mới nghe qua đã thấy lịch làm việc của Nhà văn cùng Đoàn dày đặc kín mít...và cũng thấy được Sức khỏe phi thường của Nhà văn Nguyễn Đức Thiện không như mọi nguồn tin cho rằng Nhà văn bị bệnh...

Chúc  Nhà văn cùng Đoàn : THƯỢNG LỘ BÌNH AN !!!




Kính thưa bà con Làng Blog ta hôm nay là ngày "Cá tháng tư" ai đọc xong bài viết này hãy cười vui đừng vội la chủ nhà "nói khoác" nhé...he he he... "Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ"!Chúc mọi người hãy cười thật nhiều cho đời trẻ lại!!!



Minh Hương.

More...