SINH NHẬT CHỊ TÔI

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

 

        SINH NHẬT CHỊ TÔI




                                                                                              
( Thân yêu tặng chị Minh Hương)



  
 

Làm bà ngoại chị vẫn như con trẻ
Trách các con không nhớ ngày của mẹ
Tự đi mua bánh sinh nhật cho mình
Em ở xa chỉ gọi điện chúc mừng



Còn mẹ nữa làm sao nhớ nổi
Con gái mình đã qua tuổi ngũ thập niên.
Cuộc đời chị bao vất vả chuân chuyên
Chỉ em hiểu chị là người con hiếu thảo



Chị đã lo cho cuộc sống cả gia đình.

Bao năm trời bôn ba mưu sinh

Nay trở lại quê hương mình đất Quảng
Phụng dưỡng cha già trọn nghĩa trọn tình


Mẹ già chưa  hiểu chị em ta
Đừng buồn chị ơi hãy vui lên nhé!
Đời sẽ mỉm cười và  đắp bù cho chị
Sẽ vui vì các cháu chăm ngoan


Chúc sinh nhật chị  tuổi tròn năm mốt
Có tuổi rồi mà vẫn còn chật vật
Mong sinh nhật sang năm sum họp một nhà
Con cháu sẽ quây quần giúp chị trẻ thêm ra


 Viết bởi Tố Nữ - 02-11-2009
 


 



 

More...

NGUYỄN HUẤN VÀ TẬP THƠ BÓNG ĐỜI - Nhà báo PHAN SÁU giới thiệu

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

        
                               
   
ĐÔI LỜI XIN NGỎ: Ngày xưa tôi từng sinh hoạt trong Đội nghệ thuật Khu Gang Thép Thái Nguyên. Sau nhiều năm đi lao động hợp tác ở Nga nay trở về Việt Nam tôi định cư tại quê nội Quảng Nam. Nhưng mỗi khi có dịp tôi lại trở về khu Gang thép để gặp bạn xưa. Ở đó tôi đã gặp Hoài Thu Tiến Mạnh Ánh Thuyết Hiền Thư. Qua anh  Hiền Thư tôi gặp anh Nguyễn Đức Thiện qua anh Thiện tôi gặp anh Nguyễn Huấn ở Hà Nội chị Thanhh Hường ở Đắc Lắc. Hôm nay sinh nhật tôi nhận được hai món quà. Đó là tập thơ LANG THANG của anh Nguyễn Đức Thiện và tập thơ BÓNG ĐỜI của anh Nguyễn Huấn. 
      Bỗng gặp một bài viết của nhà báo Phan Sáu giới thiệu tập thơ của anh Nguyễn Huấn tôi coppi về đấy để giới thiệu với bạn bè.


 
                           Anh Nguyễn Huấn

         ĐÓN NHẬN "BÓNG ĐỜI - ĐÔI ĐIỀU CHIA SẺ

         
         Đến với “Bóng đời” (tập thơ của tác giả Nguyễn Huấn- NXB Hội Nhà văn 2009) trước hết ta gặp một sự nuối tiếc quá khứ sự biết ơn- lòng tri ân và những nỗi buồn man mác.
         Chiều rơi nào nhớ ai đâu
         Mà sao gió cứ thổi đau lá vàng
         Nhắc chi thuở ấy xốn xang
         Nửa chiều bóng vắng mênh mang đợi chờ.... 
                                          (Hồi niệm)
         Buồn nếu không phải thứ lạm phát để ra vẻ làm dáng- thì hiển nhiên là một thuộc tính tâm lí nằm trong “bảy tình” vốn có của người ta. Như trái đất có ngày phải có đêm màu sắc có gam nóng bên gam lạnh cuộc đời có niềm vui và nỗi buồn mà thường là buồn nhiều hơn vui. Cho nên kiệt tác văn chương được cả Dân tộc xưa cũng như nay- từ vị Hoàng đế chí tôn mê nôm Thúy Kiều của thế kỷ trước đến đất hỏa tuyến- những chàng trai lớp bảy lại ngâm Kiều sau những đợt giao tranh đều yêu thích mới là một tiếng kêu “đứt ruột”. Nguyễn Trãi- tác giả một áng “thiên cổ hùng văn” - khi đón mùa đẹp nhất trong năm cũng than thở: “Thức Xuân một điểm não lòng nhau”. Có phải vì sầu bi mà kém vĩ đại đi đâu. Phải chăng chính vì mang những nỗi buồn sâu sắc đó thiên tài lại càng nhân bản thân thiết với chúng ta hơn?Vậy thì ai có thể đứng một trên tư thế kiễng gót trái tự nhiên! Ngẫm cho cùng nỗi buồn không chỉ là một thực trạng tâm lí khác với niềm vui. Nó còn như búi rơm lót ổ cho niềm vui như lòng trắng trong quả trứng hạnh phúc làm sáng giá thêm nỗi niềm vui đích thực. Đã chẳng có những giọt lệ vỡ òa và sung sướng đó sao? Như thế thì nỗi buồn trong “Bóng đời” có gì xa lạ với ta - nhất là nỗi buồn vì tiếc nuối dĩ vãng nhớ lại những bến cũ ngày qua những dấu xưa bàng bạc thuộc dạng tâm trạng nằm lòng của nhân loại. Ở “Bóng đời” nỗi buồn quá khứ ấy có một vẻ đẹp lắng đọng riêng:
         Thanh thản quá em ơi- anh đã nói được điều phải nói
         Với em- Vaxilixa với cả cuộc đời   
         Cho màu xanh khát vọng sinh sôi
         Anh ra đi vì những điều cần dừng lại...
                               (Chào Vaxilixa)
         Ở “Bóng đời” nỗi buồn không phải là đáng sợ mà là cảnh báo giúp ta khỏi sa vào cuộc quay cuồng trong những nẻo mê lộ của cơ chế thị trường hôm nay chớ dại dột phung phí quỹ thời gian hạn hẹp quý giá của mình vào những ảo vọng vòng tròn AQ vô nghĩa. Những gam màu trắng tím hồng xanh được nhắc nhiều trong tập “Bóng đời” là thuộc gam màu lạnh. Cũng giá lạnh quạnh quẽ như “Bạn bè giờ xa cả/ chỉ còn sóng và anh/ sóng miệt mài hối hả/ anh lặng lẽ trước mình”... làm ta nhớ lại làm ta liên tưởng đến một “tinh cầu giá lạnh- một vì sao trơ trọi cuối trời xa” của Chế Lan Viên ngày trước! Nỗi cô quạnh ấy càng gây ấn tượng mạnh hơn vì bối cảnh gợi cảm của nó- ở đây cả vũ trụ cùng hòa nhập với nỗi niềm nhà thơ:
         Tháng năm dài không thể nào quên
 

         Bến xe chiến tranh phút hẹn hò dang dở
         Tuổi đôi mươi thắm môi lời bỡ ngỡ 
         Dè dặt bước chân- hoang phố xưa
         Ngượng ngùng như thế hỡi ngã tư
         Giã bạn rồi mà nẻo về chưa dứt...
         Để rồi: 
         Mấy mươi mùa xuân qua rồi
         Báu vật của trời mang tình em lặng lẽ
         Qua ngàn đêm đạn bom- bình yên thời trai trẻ
         Chiếc nhẫn diệu huyền dịu tất thảy nỗi đau...

                                    (Báu vật mùa xuân)
         Phải nói rằng trong “Báu vật mùa xuân” tác giả dùng nhiều câu nhiều từ “thật đắt”. Nó cho ta cảm nhận cả cái cay nghiệt của thời gian lẫn sự dằn vật của thân phận và cả những hoang phố xưa những ngượng ngùng như thế hỡi ngã tư; những tuổi đôi mươi thắm môi lời bỡ ngỡ kia nữa... Đây không chỉ là kĩ xảo ngôn từ mà còn như hiện thân được nỗi nhân thế đã phả khắp không gian. 
         Hoa bắp lay tự nó có gì mà buồn nhưng vào câu thơ Hàn Mạc Tử “Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay” nó lại thật buồn. Cũng tương tự “Bóng đời” vào thơ Nguyễn Huấn bỗng mang một ý vị không ngờ- nó thấm tâm sự bùi ngùi riêng của lứa tuổi đã chín đã từng ngẫm nghiệm bao nông nỗi đường đời của anh:
         Lặng tờ sợi bóng đi qua
         Trắng- đen
         Đen- trắng
          cũng là bóng thôi
         Nhịp đời dài- ngắn nhỏ nhoi
         Trách chi muôn sự xét soi tại trời
         Đam mê chi lắm người ơi!
         Mệt nhoài con tạo- ngược xuôi nhọc lòng...
                                        (Bóng đời)
         Phải ở độ chín cuộc đời rồi cái “bóng đời” kia mới phụ họa được thật ăn ý với những nỗi đau trầm ngâm của con tạo xoay vần chưa thể có ở trục tuổi ba bốn mươi đổ lại. Và không ít người ở tuổi “tri thiên mạnh” trở lên sẽ thầm cảm ơn tác giả “Bóng đời”. Lứa tuổi này có thể không mang trái tim hừng hực của lớp trẻ nhưng nếu ráng chiều nhiều khi còn lộng lẫy say người hơn cả ban mai thì trái tim của tuổi chín lắm lúc còn mang tần số nhịp đập nồng độ đam mê cao hơn cả trái tim tuổi xanh. Then chốt không ở thời điểm lứa tuổi mà ở trình độ nhận biết giá trị cuộc sống ở bản lĩnh tâm hồn. Biết sống hết mình thì “Ngũ thập niên tiền nhị thập tam” còn trao đón dạt dào hơn cả một kẻ đôi mươi mà ơ hờ chai sạn. Chỉ có quán tính tồn tại sinh vật dao động theo hối đoái thị trường.
         Không có hoa vẫn thoang thoảng hương đêm
         Thơ không đọc mà ngập tràn cảm xúc
         Nghe đâu đây dịu dàng ngân tiếng hát 
         Tươi tắn ủ trong bức họa vô hình...
                                        (Có một lần)
         Khó mà phân biệt được đây là độ say theo cái đẹp kiểu lí ngư vọng nguyệt hay giọng ngẩn ngơ than tiếc vì cái đẹp cứ như lời đánh đố trớ trêu luôn tuột khỏi tầm tay. Rồi lại: “Nhớ không em hoa cúc dại cuối đèo/ Vàng như nắng ngày chúng mình xa cách”... Đây là gam màu của kỷ niệm đẹp một cái đẹp ẩn hiện như thực như hư nhưng cũng gợi buồn làm sao cái gam màu vàng lạnh ấy nó muốn làm tê giá thêm ta trong ta một khoảnh khắc: “Đáy bể mò kim- người ta bảo thế”. Và đây nữa vừa đẫm phong vị “Mùa thu vàng” của tranh Lêvitan vừa run rẩy một nỗi xao xuyến bàng hoàng riêng của Thi sĩ:
 

         Qua đêm ngồi lặng một mình
         Bóng con thuyền cũ bồng bềnh bến tơ
         Thoáng câu thơ của ngày xưa
         ủ mềm trang sách ước mơ thuở nào
         Xuân sang thắm rỡ cánh đào
         Thướt tha trải dưới mưa mau đẫm trời
         Tình xa gửi cả cho người
         Mắt ai thao thức vọng lời đò đưa...
                                        (Chòng chành)
         Ta cảm động đón nhận cái đẹp kết tinh trong sợi tóc gom sương- hiện thân của bao đêm thao thức quyện kết với sự từng trải phong phú đường đời. Cái đẹp kì ảo lâng lâng trong “Câu chào cong mái đình son”. Cái đẹp mặn nồng của “Cỏ xanh hoa chấm thảm trời”. Và nếu cho phép được chọn “hoa hậu” ở đây thì tôi sẽ bầu đoạn quyến rũ này:
         ấp mình lại để mà xanh mãi mãi
         Như trời xanh biển xanh lá xanh
         Thương trái chín chẳng bàn tay xòe hái
         Bẽ bàng rơi để tự hóa kiếp mình...
                                       (Xanh và chín)
         Ở bốn câu nhường như xuất thần này ta thấy tập trung nhiều nét sở trường trong bút pháp Nguyễn Huấn- đậm nét nhất là nồng độ vừa cuộn trào vừa lắng sâu của hoài niệm quá khứ. Theo tôi trong một nhân cách chân chính hoài niệm không chỉ là những “rêu phong dấu dày” đơn thuần dị tích. Nó còn là nguồn năng lượng là ắc quy bệ phóng cho hiện tại. Có thể bạn đọc còn phát hiện ra nhiều chiều cạnh khác trong hồn thơ Nguyễn Huấn. Chẳng hạn ý vị triết học ở những câu chữ chợt không chợt có. Chẳng hạn góc nhìn hòa đồng thiên lí nhân tâm- nhất là một trái tim nhân hậu nhạy cảm mà ta có thể ghi nhận rải rác suốt trong tập thơ này. Chỉ nêu một ví dụ:
 
         Những buồn đau xưa cũ
         Giờ cũng xa vọng rồi
          Niềm   vui về hội đủ
          Con cháu quây quần chơi
         Mưa không còn ướt nữa
         Nắng cũng chẳng đốt lòng
         Bao nhọc nhằn sấp ngửa
         Thôi đè nặng lưng cong...
                                     (Sinh nhật mẹ)

           
            Anh Nguyễn Huấn ở Lũng Cú

         Cùng với bè trầm của nỗi buồn của lòng tri ân “Bóng đời” còn lấp lánh không ít tia xanh hấp dẫn reo vui. Thật ra khó mà phân biệt được rạch ròi đâu là nỗi buồn đâu là vẻ đẹp trong thơ Nguyễn Huấn. Trời trong xanh chợt tím bầm sắc thái biến hóa đa dạng ấy của thiên nhiên thu hút thị giác đồng thời một nỗi buồn bất chợt về sự đổi thay quá mau chóng cũng nhói lên trong đáy dạ. Nhưng thôi mỗi người một khẩu vị. Riêng tôi nghĩ chỉ với hai vỉa lớn tâm tình trong “Bóng đời” đã rọi sáng cho ta thông cảm với ta đối thoại cùng ta- “nỗi buồn thân phận” và “vẻ đẹp cõi người”... Nguyễn Huấn đã có thể đón nhận thêm không ít bầu bạn tri ân. Cặp bè trầm chủ đề này trong bản giao hưởng thơ riêng đầu tiên của anh trình làng đó là một sứ điệp kết tinh nhiều ngẫm nghiệm thiết tha nhân bản. Nó mang đậm dấu ấn của độ chín và sức trẻ một tâm hồn hằng khao khát đón đợi những đợt sóng “đôi bờ xanh cánh buồm nâu lờ lặng/ lại cùng anh hun hút đi tìm”. Nó chia sẻ cùng ta những điều “đau đáu” đôi chút “bâng khuâng” một thoáng “bồng bềnh” trong cuộc đời ta đi tìm mình đồng thời là cuộc đời ta đi tìm bạn ta đến với nhau chứa chất bao nỗi đau niềm vui bao vẻ đẹp chiều sâu kì diệu trên cõi đời này.

PHAN SÁU
Theo: (VOV và vanhocquenha.vn)
 

More...

NGÀY THU

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

   

                 NGÀY THU

    

                             Tặng con gái Thu Trang





    Mùa thu tp Tômsk


Mẹ sinh con trên đất Nga

Vào một ngày thu rực nắng

 Lá trên cây vàng rực

Gió nhẹ lay

        Rơi...rơi

***

Lá rơi vàng mùa thu

Sắc trời Nga thơ mộng

Bước chân con chập chững

Trên thảm lá vàng mơ


                  mùa hè vùng Sibiri (chị Cún và Tíhin)

***

Bây giờ cũng trời thu

Một mùa thu Đất Việt

Con bước vào lớp học

Tiếng cười ...

         Ấm trời thu

***

Sinh con trời thu NGA

Con học

              Thu Đất Việt

Thu xứ nào cũng đẹp

Vì mẹ đã có con

***

Mùa thu trải lá vàng

Con tung tăng đến lớp

Những bước chân thoăn thoắt

Con cười

   Nắng xôn xao!

    các bạn Nga cùng học tại tp Tomck



Minh Hương

             

More...

CHO SINH NHÂT TÔI- thơ - MINH HƯƠNG

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG


         CHO SINH NHẬT TÔI
 
           MINH HƯƠNG
           
            Sinh nhật con gái Bé Linh năm 2008
       
         Mỗi năm một ngày đáng nhớ

         Dành cho mỗi một con người 
         Ngày đó gọi là: Sinh nhật
         Một ngày chỉ một ngày thôi

         *
         **
         Lúc nhỏ ở với mẹ cha 
         sinh nhật mọi người nhớ hết 
         chỉ trừ của mẹ của Ba 
         quá lâu không còn nhớ được
 
         *
         **
         Lớn lên lấy chồng sinh con

         nhớ kỹ từng ngày sinh nhật
         Mỗi năm từng đứa từng đứa một
         Mẹ nhắc con nhắc thật vui
         *
         **
         Tháng Bảy sinh nhật bé Linh
         Bé nhắc mẹ mấy tháng trước
         Tháng Chín sinh nhật chị Trang
         Cả chị lẫn em lại nhắc
       
                    Bé Linh ngoài cùng (bên phải) ngày sinh nhật năm 2008
         *
         **
         Tháng Mười năm nay không sinh nhật ai
         cả nhà không ai nhắc tới
         thời gian cứ lặng lẽ trôi
         mẹ cũng lặng thinh-không nói
         *
         **
         Chỉ còn mấy ngày nữa thôi
         Là bước vào tháng Mười Một
         Mẹ sắp đến ngày sinh nhật 
         Chẳng thấy con nhắc một lời 
         *
         **
         mẹ không buồn cũng chẳng vui:
         Làm mẹ : Lo cho con là đủ
         Còn ta- không có 
         cũng chẳng sao 


         MINH HƯƠNG

More...

NHỚ QUÁ NGÀY XƯA ƠI- tản văn của MINH HƯƠNG

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG


NHỚ QUÁ NGÀY XƯA ƠI

MINH HƯƠNG

            

            Cùng toàn đội tuyên văn QĐ 26 ngày gặp mặt ở Hồ Núi Cốc ( Thái Nguyên)

         Trung tuần tháng 7 năm 2008 tôi từ đất Quảng ra Hà nội có công chuyện. Rất may tôi gặp thủ trưởng Tựu của Cục Kỹ thuật thuộc Quân đoàn 26 cũ sau đó rồi còn  được gặp lại các thủ trưởng và anh em trong Quân đoàn nhân dịp gặp mặt kỷ niệm 29 năm ngày thành lập Quân đoàn : 16/7/1979-16/7/2008. Mới đấy mà đã 29 năm. 29 năm thời gian đủ sức làm việc: Các thủ trưởng người còn kẻ đã khuất anh em cùng trang lứa thì mái tóc cũng đã pha sương. Mỗi người đều có hoàn cảnh riêng người thì chuyển ngành ra làm việc khác người vẫn phục vụ trong quân ngũ người thì về hưởng chế độ …Nhưng hôm ấy đều tụ tập về mặt gặp mặt tay nắm tay cười nói râm ran tình đồng đội năm xưa vẫn còn nguyên vẹn như không hề suy xuyền.
Tuy vậy buổi gặp mặt đó cũng không đông đủ chủ yếu là những ngừơi ở xung quanh khu vực Hà nội và mấy vùng lân cận. Tôi như lạc lõng giữa mọi người vì chỉ một tôi là khác giới. 
         May thay có Kiệt là người nhiều gắn bó với đội Tuyên văn quân đòan 26 chúng tôi. Anh bật máy gọi điện cho thọai cho Hùng người  làm quản lý của đội. Hùng có biệt danh là H ùng “cau”. Tôi không biết vì sao người ta lại đặt cho anh ta biệt danh đó. Kiệt chuyển điện thọai cho tôi nói chuyện với Hùng. Tiếng anh ta như reo vui rối rít. Hỏi hết chuyện này sang chuyện khác và cuối cùng một câu nói của anh ta giống như một mệnh lệnh:
          
- Ngày 18 tháng 7  này là gặp mặt anh em tuyên văn các thế hệ của Quân đoàn tại Thái nguyên đó chị phải có mặt nhé!
         Tự nhiên tôi có cảm giác mình được bay trên mây. Tôi không thể ngờ được bỗng nhiên tôi được gặp mọi người. Các thế hệ cơ mà. Nếu xét năm xét tháng thì tôi cũng được là một trong những đội viên thuộc thế hệ kế cận của đội Tuyên văn quân đòan 26 mặc dù tuổi tôi ngày ấy cũng đã lớn so với anh em trong đội.  Quân đòan này được thành lập ngay trong chiến tranh biên giới phía Bắc nhằm cung ứng quân trang quân dụng vũ khí đạn dược cho chiến đấu. Đội Tuyên văn của quân đòan chúng tôi được hình thành ngày đó là nhằm mang tiếng hát lời ca đến với các chiến sĩ ngòai mặt trận và các chốt biên giới. Tham gia đội tôi mới biết thêm: những ngày chiến tranh biên giới Bộ đội ta thèm xem biếu diễn ca múa nhạc… không khác gì lúc đói thèm cơm lúc khát thèm nước. Chính vì thế mà đội Tuyên văn quân đòan 26 chúng tôi trở thành quen biết với các đơn vị không chỉ trong quân đòan mà còn quen biết cả với bà con dân bản nới có bộ đội đóng quân. Cũng chính vì thế mà đội chúng tôi sẵn sàng lên đường bất cứ lúc nào. 
            
         
            Khu thắng cảnh Hồ Núi Cốc ( Thái Nguyên)
         Từ ngày Quân đòan hòan thành nhiệm vụ và giải thể đội tuyên văn chúng tôi thất tán mỗi người mỗi phương nay bỗng có cuộc gặp tòan thể thì còn gì vui hơn. Nhất là với tôi bao nhiêu năm đi lao động hợp tác ở Liên xô ( cũ) sau này là liên bang Nga nay về Việt Nam sống càng khao khát gặp bạn bè xưa hơn. 
         Mà hình như không chỉ mình tôi mong có cuộc gặp mặt mà hầu nhưng ai cũng muốn gặp lại nhau sau bao nhiêu năm xa cách. Tối 17/7 anh chị  em các nơi đều đã về đến Thái nguyên. Anh Dũng từ Cao Bằng xuống. Anh Tương anh Vinh từ Bắc Ninh sang Hải “già” Hùng “cau”…từ Hà Nội lên. Anh em các tỉnh cứ từng tốp từng tốp về tụ hội. Tối đó   nhà Tân–Hoa vui như ngày hội. 
         Những câu chuyện “ ngày xưa” không dứt được. Những cuộc hành quân đàn sáo trên ba lô chòng chành trên những chuyến xe dã chiến tiếng hát át lạnh đêm đông. Những tiết mục bất ngờ xuất hiện trên đường gương mặt những chiến sĩ trẻ tươi cười nhưng cô gái thôn bản mừng vui với anh em trong đội. Cả những câu chuyện được giữ kín bưng ngày ấy bây giờ cũng được kể ra để cùng nhau cười váng cả đêm khuya. Tôi cũng được cười được kể mọi chuyện với mọi người. Tôi bỗng thèm được trẻ lại cái thời ngày xưa ấy để được sống trong tình đồng đội đầm ấm vui tươi với công việc. Đầm ấm vui tươi ngay cả những lúc khó khăn nhất của đời người lính.
Kỷ niệm ngày xưa vẫn còn đâu đó…Cả đội họp mặt lại ngồi bên nhau ôn lại những ngày xưa những ngày tập chương trình cho đợt Hội diễn đơn vị Hội diễn Quân khu I rồi Hội diễn toàn quân..Những đợt đi biểu diễn phục vụ các đơn vị từ Quân đoàn bộ cho tới những chốt tiền tiêu. Một đêm kể không hết được mọi đều. 
         
         
         Những người bạn cùng thời

         Để ghi lại những kỷ niệm đẹp của lần gặp mặt này Sáng 18/7 ngày họp mặt chính thứ của đội  anh em chúng tôi rủ nhau lên khu thắng cảnh Hồ Núi Cốc thuộc huyện Đại Từ Thái Nguyên. Đây là lần thứ hai tôi đến Hồ Núi Cốc. Lần trước cách nay đã hơn hai mươi năm rồi.  Ngày ấy tôi đã hát bài “ Huyền thọai Hồ Núi Cốc” của Phó Đức Phương tại đây. Ngày ấy nơi đây chưa đẹp như bây giờ… Hôm nay giữa những người đồng đội xưa họ lại bảo tôi hát và tôi đã hát: 
         - “ Bồng bềnh .. ừh ứ…bồng bềnh… chòng chành ứ hư… chòng chành ” Mà không chỉ tôi hát rất nhiều người trong đội tuyên văn ngày xưa của tôi cùng hát. Tiếng hát át tiếng sóng mặt hồ mênh mông và làm chúng tôi cồn cào nhớ đến ngày xưa. 

         
            Những người bạn cùng tuổi trong đội tuyên văn QĐ 26
         
          MINH HƯƠNG  

More...

EM CƯỜI - thơ LÊ TRƯỜNG HƯỞNG

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

         Ngay khi đọc bài thơ EM CƯỜI của anh Lê Trường Hưởng trên blogs của anh tôi đã xúc động bỏi sự cảm thông của anh đối vói những người phụ nữ có thân phận gì đó trớ trêu trong cuộc đời. càng xúc động hơn anh đã chép lại bài thơ đó và đề tặng vào trang blogs của tôi. Vô cùng cảm ơn anh vì bài thơ này. 

               
            
                  Hồ núi Cốc ( Thái Nguyên)

      EM CƯỜI
      Tặng Nguyễn Minh Hương
 Tiếng cười em đã cất lên
Trong em không chút ưu phiền nào ư?
Tiếng cười sảng khoái vô tư
Vui vẻ sung sướng như chưa biết buồn!
Mọi người lây cái vui luôn
Làm cho không khí chẳng còn âm u
Em cười xua lớp mây mù
Sáng lên tình cảm cho dù mới quen
Biết đâu sâu thẳm trong em
Khổ đau chồng chất buồn phiền vun cao!
Âm thầm nuốt nước mắt vào
Gian nan vất vả em nào bó tay?
Trong em nghị lực tràn đầy
Vượt lên số phận vượt ngay chính mình
Em cười đời đã hồi sinh
Em cười mơ đã trở thành thực đây!


L.T.H.
 



 

More...

CHÁU NGOẠI 2- thơ MINH HƯƠNG

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

        CHÁU NGỌAI 2 
             MINH HƯƠNG 


     

          
Ngày lại ngày cháu ngọai lớn lên từ tình thương

         của ông của bà của dì của mẹ

         chập chững bước đầu tiên

         những tiếng đầu tiên bập bẹ

         a… à…bà

          mẹ đặt tên con Boris để gọi theo tiếng Nga  

         Âu yếm tiếng tàu bà gọi : bảobảo

         tiếng Việt nam các dì kêu “Bảo mốc”

         Cu tý cười răng sún ngộ ghê




         *
         **

        Rồi cu tý về thăm Ngoại

         đất Quảng nam- thành phố Tam kỳ

         nơi xứ sở: “chưa mưa đã thấm

         Rượu Hồng đào chưa nhấm đã say”

         mới mấy tháng –sống cùng bà ngoại

         nào ngờ cháu đã mang giọng  Quảng nam

         “ ngoại ơi ngoại cho con chơi xí hử”

         Bà hỏi con chơi trò gì

         “ Con chơi đặt bom xe trên vi tính ngoại ơi”

         *
         **

         Đi mẫu giáo bà chở bằng xe máy

         Mũ bảo hiểm khẩu trang kính mát… sẵn sàng

         mọi người trêu : nghiêm chỉnh chấp hành

         cu tý cười

         răng sún vẫn chưa thay
         

         MH

More...

THẬT HÚ VÍA- chuyện nhỏ của MINH HƯƠNG

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

         Hôm qua tôi đi trên đường và gặp một việc kinh hoàng nếu không sử lý được thì hôm nay không thể gặp bạn bè blogs được nữa. Ơn Chúa may mắn vẫn thuộc về tôi. Xin kể để bạn bè xa gần cùng biết:


         THẬT HÚ VÍA

MINH HƯƠNG

         Chiều qua lúc 14giờ 15 phút ngày 23-10-2009. Tôi lái xe chở bệnh nhân từ Bệnh viện Nhi Tỉnh Quảng nam về xã Phú thọ huyện Quế sơn tỉnh Quảng nam. Đến đoạn có quán cơm Ngọc Quý thuộc xã Tam An huyện Phú Ninh thì gặp chiếc xe khách HOÀNG LONG mang biển kiểm soát 16L-3427 quay đầu đi tiếp ra phía Bắc khi xe tôi tới gần ra tín hiệu xin đường vượt qua chiếc xe đó cố ý chiếm đường tuy rằng theo luật thì xe đó chưa được phép chạy tiếp mà phải nhường đường cho xe đang lưu thông sát đó đi trước.

Chạy đượ 500 mét thì có cây cầu đang được sửa chữa xe chỉ được phép sang một chiều. Lúc đó xe tôi đang chạy trước và đang chờ xe ngược chiều qua. Nhưng xe ngược chiều chưa qua hết mà chiếc xe HOÀNG LONG đó đã nháy đèn và bóp còi giục xe trước. Từ đó xe tôi luôn đi trước xe HOÀNG LONG vì đường có đông phương tiện tham gia nên xe đó chưa vượt qua được .

Đến cây cầu qua thị trấn Kế xuyên thuộc xã Bình Trung. Cây cầu đó đang bị hư ổ gà trên cầu lố nhố phía trước xe tôi là một chiếc xe tải nhẹ xe tôi giảm tốc độ đi chậm để tránh ổ gà khi tôi đánh tay lái sang trái để tránh( phía đối diện tôi không có xe) qua gương chiếu hậu tôi giật bắn người và đánh ngoặt tay lái sang phải bên trái tôi chiếc xe HOÀNG LONG đó ào ào đi lên mà không còi báo và không có đèn xi nhan. Tai nạn chỉ trong tích tắc trong khi đó thì sau xe HOÀNG LONG còn có một chiếc xe 4 chỗ khác mang biên số :31M…

Trong xe tôi lúc đó có 3 người lớn và một cháu bé mới sinh mọi người đều kinh sợ với kiểu đi đó của chiếc xe HOÀNG LONG mang biển số :16L-3427. Nếu hôm nay lái xe là đàn ông thì có lẽ một tai nạn không tránh được đã sảy ra.

Hãng ôtô khách HOÀNG LONG vẫn thường xuất hiện trên tivi để chia sẻ hướng dẫn cách lái xe an toàn….Vậy mà vẫn còn những lái xe lái ẩu như vậy ! Tôi mong rằng góp một ý kiến nhỏ và một thực tế tôi vừa gặp và may mắn tránh khỏi để Ban lãnh đạo hãng biết. Đừng để “ một con sâu làm rầu nồi canh” ! 

                  
           
         MINH HƯƠNG

 

More...

CHÁU NGOẠI 1- thơ MINH HƯƠNG

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG


         CHÁU NGOẠI
1
  

              MINH HƯƠNG

         
            Mẹ con cháu ngoại

         Mùa xuân năm 2005

         Vùng Sibiri trắng tuyết

         cái lạnh vẫn chưa tan dù đã qua tết[1]

         và thành phố nhỏ Tomsk

         Cũng không ngoại trừ căm căm cái rét

         mặc tuyết lạnh giá băng

         Nơi đây một cu tý

         Đã ra đời


                   
            với dì lúc mới sinh

         Trên mặt mẹ niềm hạnh phúc rạng ngời

         dù  cơn đau vượt cạn vẫn chưa nguôi

        

            Ngày mẹ con cu tý ra viện

            Ông ngoại cùng dì Trang tới đón

            Dì Trang  tặng chị bó hoa tươi

            rồi vội vã  đòi bồng cu tý

            ông ngoại loay hoay  bận rộn vào ra


             

              với dì lúc mới sinh 

         Từ Việt Nam

         Bà ngoại cùng dì Linh vượt đường vạn dặm

         Đến giữa mênh mông tuyết trắng

         Để được nhìn cu tý của bà

         Niềm vui vỡ òa

         *

         **

         Nhưng bỗng rưng rưng:

         thế là từ hôm nay mình lên chức

         Chạnh lòng

                Ta đã già rồi ư?


         MH

            
              Cháu ngoại ra dáng lắm rồi
            

[1] Tết Dương lịch bên Nga

More...

LAN MAN CHUYỆN XƯA- thơ - MINH HƯƠNG

By NGUYỄN THỊ MINH HƯƠNG

            CHÀO BÀ CON LÀNG BLOGS. TÔI LÀ NGUYỄN MINH HƯƠNG. HÔM NAY MỚI RA NHẬP LÀNG BLOGS. RẤT MONG BẠN BÈ XA GẦN QUAN TÂM GHÉ THĂM NHÀ VÀ GÓP Ý ĐỂ TÔI CŨNG TRỞ THÀNH MỘT THÀNH VIÊN TRONG LÀNG TA. CÁM ƠN RẤT NHIỀU

 
            Bạn cũ thời còn làm tuyên văn quân đoàn 26
   
LAN MAN CHUYỆN XƯA
Minh Hương


Ngày xưa

em bé nhỏ không như bây giờ

…Nh ớ

chân bước tung tăng miệng rúc rích cười

em nhút nhát e thẹn

bởi em có cái răng khểnh …

xấu ghê


 
 
          cùng bạn cũ trên hồ Núi Cốc ( Thái Nguyên)

những đợt hội diễn

được nghỉ việc-

công việc của em một cô công nhân điện

đến Nhà Văn Hoá[1] múa hát tưng bừng

nào kịch nào ca rổi rộn rã tiếng đàn

chẳng ai biết

thế thôi mà cũng đổ mồ hôi khi  luyện tập

em ngày ấy hình  như trẻ nhất

vất vả đối với em

như cơn gió thoảng qua

nhưng giọng em mảnh như tiếng gió

hợp với những í a người ơi ngừơi ở đừng về

nhưng các chị thương mà cho được đứng vào tốp nữ

Làm nền để các chị tung giọng ngân nga

các chị hát giọng cao

em khiêm tốn - giọng nhì


  


…       
Với con và cháu ngoại

Bao giờ trở lại ngày xưa?

để em mảnh mai để em duyên dáng?

để em được làm nũng  các anh các chị

Nhớ ngày ấy…

Em như con chích bông lách chách

“ này cô em lính mới sang bên này tập kịch”

Em ngơ ngác: em?  diễn k ịch?

các anh cười :

“ ôi cô bé ngốc ơi”

 

 Năm tháng dặm dài

Em bước vào đời với những thăng trầm không thể kể nổi

   

            
      Người bạn mới ở quê hương

Nay trở về em tự hỏi

Bây giờ đây ai còn …

 ai mất?

ai ở gần

và ai đã đi xa?

Ai còn giữ được tiếng hát lời ca

làm  nghiệp sống một  đời …ca hát

 

 với  riêng em …

 bốn phương trời lưu lạc

ngược Bắc xuôi Nam

lênh đênh tới những miển xa lắc.

để  hôm nay ngơ ngác

buồn

nhớ… bạn xưa!

 

MINH HƯƠNG.

    


[1] Nhà Văn hóa KHU GANG THÉP THÁI NGUYÊN nơi tập trung đội văn nghệ mỗi khi đi hội diễn hoặc biểu diễn các xương mỏ trong công ty.


More...