VẪN LÀ CHIẾN SĨ !

VẪN LÀ CHIẾN SĨ ! 

Tuyết Mai

   Chúa Jêsus Christ chẳng những Ngài đã chịu chết được chôn trong mồ mả đã sống lại hiện ra nhiều lần trên đất trong 40 ngày rồi Ngài thăng thiên về trời.Sắp đến Lễ kỷ niệm Thương khó- Phục sinh MH xin giới thiệu với mọi người một bài viết về một con người đã tìm đến Cứu Chúa Jesus Christ  và sau đó đã cứu hơn 3000 người nữa trở về với Chúa để được cứu rỗi đời sống của họ và gia đình họ của TUYẾT MAI trên trang Web : Sống đạo Online.com !

 

 

 alt

 

Bài thơ của Đỗ Tấn Minh tôi đọc được trong một số báo Hướng Đi lâu lắm rồi nhưng  trong tôi vẫn còn nhiều cảm xúc. Hôm nay tôi được tiếp xúc cùng anh Phạm Hoàng Hạt (Hội Thánh Mỹ Tho) một chiến sĩ nhưng là chiến sĩ của Cụ Hồ mấy mươi năm trong quân đội với chức vụ trung úy. Anh làm việc ở ngành nghiên cứu chế tạo vũ khí anh chỉ còn lại một bàn tay rưởi nửa bàn tay đã gửi vào công trình nghiên cứu cưa mìn cưa bom….Bây giờ anh đã về hưu  anh kể lại cuộc đời mình những năm chưa gặp Chúa như một người du mục lang thang trên sa mạc không mục đích. Rất nhiều năm trong đời anh miệt mài trong một công việc chết người mạo hiểm khám phá những thứ dùng để giết người……Để làm gì? Mãi đến sau nầy khi nhận biết Chúa rồi anh mới hối tiếc hơn nữa đời người đã qua đi….như một cuộc phiêu lưu đầy mạo hiểm!

Anh kể lại trong tâm trạng thật bùi ngùi. Ngày ấy còn trẻ anh công tác gần một nhà thờ làm lính bảo vệ trước cổng ngày đêm đứng nghiêm trong tư thế chỉnh tề. Mỗi Chúa nhật năm giờ sáng nhìn những tà áo dài đi lễ thước tha ngang qua cổng trại quân đội lòng anh xôn xao khó tả. Nhưng anh nói ngày ấy anh tự khẳng định với chính mình là “Thấy ghét mấy bà mấy cô đỏm dáng chứ Chúa là ai mà đi tìm?”. Rồi anh đứng thật nghiêm mỗi khi họ đi ngang qua anh. Anh sẽ gồng lên một bộ mặt lạnh như cà rem chừng như không quan tâm tới họ. Nhưng trong anh vẫn có một trăn trở mỗi sáng “tại sao họ lại chịu khó thức sớm đến nhà thờ???"

 - Rất có thể trong số những người đã đi lễ ngang qua tôi họ đã từng cầu nguyện cho tôi!!! Vì thế tôi được Chúa kêu gọi. Anh nói như vậy.

 Thế rồi sau khi nghỉ hưu anh lao vào làm kinh tế làm quy mô làm ông chủ sản suất rượu bia trước kia làm việc chết người nay làm việc say người và lẽ đương nhiên một người sản xuất bia thì phải là “vua uống bia”. Cứ thế cuộc đời anh lao tới mãi như một mũi tên không mục đích cứ vun vút phóng vào thế gian đầy đau thương với ưu sầu. Cho đến một ngày anh sập tiệm tất cả mọi thứ đều kết thúc của cải bị ngân hàng phát mãi uy tín cũng tan theo mây khói anh chỉ còn lại một bàn tay rưởi xác xơ nghèo đói. Không nuôi nổi dù chỉ có một vợ một con anh lang thang lên Sài Gòn tìm việc làm để mưu sinh nhưng vận đen thủi đen thui không ai nhận anh làm. Anh nhớ đến người bạn cuối cùng ở Sài Gòn và cố đạp chiếc xe cà tàng đi tìm chút hy vọng mong manh. Tất cả định đời anh đã đến kể từ ngày hôm ấy.  Một đêm Giáng Sinh năm 1995. Sài Gòn se lạnh hai anh bạn nghèo gặp nhau trong cái đêm kỷ niệm Chúa đến thế gian và người bạn ấy đã nói với anh như Phierơ đã nói:

 -Tôi chẳng có tiền bạc gì giúp anh điều có thể giúp là đưa anh đến nhà thờ để anh ăn năn và được Chúa cứu.

 Anh Hạt nói tâm trạng anh lúc ấy như người chết đuối vật vờ.Nếu được Chúa cứu thì cũng tốt thế là anh tiếp nhận Chúa….Rồi trở về quê  quyết tâm đi nhà thờ học lời Chúa để biết Chúa cứu ra sao. Anh nói:

 - Thật tôi không ngờ từ khi tôi tìm kiếm Chúa cứu ra sao thì mỗi ngày một mới Chúa cho những việc lạ lùng đến với đời tôi những ngày đầu đi nhà thờ nhưng canh hết giờ chạy lẹ qua quán càphê mua điếu thuốc hít lia hít lịa rồi trở vào học “Phước âm yếu chỉ”. Nhưng rồi bỗng dưng mấy ngày hôm sau anh không thể để thuốc lên môi được nó  làm cho anh nôn ói và từ đó anh không còn nghiện thuốc rồi dần dà cũng chỉ giao lưu cùng anh em trong Hội Thánh không còn trà đình tửu điếm như xưa. Việc sinh sống đi vào ổn định anh bất đầu tham gia đi thăm viếng đi làm chứng Mục sư đi tới đâu anh theo tới đó. Đúng vào thời điểm Chúa chúc phước cho Hội Thánh rất nhiều người đến nhà thờ nghe giảng Phúc âm và anh trở thành người chiến sĩ đặc biệt được ơn mời thân hữu.

 Đối tượng anh mời và chứng đạo là những cán bộ hưu trí những người làm công tác quân đội. Anh cùng chiếc xe gắn máy như người lính đi trinh sát anh cứ theo bản đồ mà đi tới ghé qua những cánh đồng gặp người nông dân đang cắt lúa anh dừng xe lại nói dăm ba câu tâm tình rồi làm chứng cùng người nông dân:

 -“ Anh được mưa thuận gió hòa được trúng mùa là nhờ bàn tay của ông Trời”. Vài ba câu tâm sự thế là kết thân và "mời anh mời chị mời họ hàng nhà anh đến nhà thờ nghe giảng đạo ông Trời". Khi Chúa dùng việc nào thì Ngài đổ đầy dầu thiêng vào việc ấy. Mỗi buổi truyền giảng anh mời thân hữu hàng mấy trăm người. Anh thuê một lần 2 .3  xe buýt và chở đi cả làng  đến nhà thờ Mỹ Tho nghe truyền giảng. Có khi Chợ Gạo tổ chức anh cũng chở đi hay Bến Tre cũng tới. Nơi nào có tổ chức truyền giảng nơi đó có chiến sĩ Phạm Hoàng Hạt cùng đoàn dân đông hai ba trăm người đến dự.

 Tính đến hôm nay sau 16 năm tin Chúa anh đã đưa dẫn khoảng 3.000 người đến với Cứu Chúa Giê Su. Vợ anh hiện nay là hiệu trưởng trường Mầm non và con trai đã học ra trường đi làm ổn định. Chúa cũng ban phước cho gia đình anh có một biệt thự nhỏ xinh xinh trên đường chính của  Mỹ Tho. Vợ anh tâm sự:

 - Từ ngày chồng tôi theo Chúa tâm tính anh thay đổi hẳn ra hiền hòa chừng mực và yêu thương vợ con hơn trước. Gần như anh đã dành trọn thời gian cho Chúa với số lương hưu hàng tháng nhận được anh an tâm đổ xăng ra đi và tiến bước mãi không dừng để cùng Hội Thánh xây dựng Vương Quốc Chúa.

 Nay anh và tôi…

Cũng là những chiến binh

Của Chúa Giê Su trong đội quân Cứu rỗi

Cậy ơn Ngài mình cùng nhau tiến tới

Chẳng ngại gian nan rao giảng Tin Lành

Lời Thánh kinh là áo giáp che mình

Xông xáo giữa trận đời không hoảng sợ

Làm chứng nhân giữa bao người lầm lỡ

Buông đời theo quyền lực thế gian nầy

Nói về tình yêu cứu chuộc của Ngài

Mời tin Chúa thoát gông xiềng ma quỷ

Anh và tôi…

Nay vẫn là chiến sĩ…..

(Đỗ Tấn Minh)

 
TUYẾT MAI

(Cám ơn  Đỗ Tấn Minh bài thơ anh giúp tôi viết bài nầy)

 

Hoài Khánh

Chị đỡ bệnh chưa? Có đi lại bình thường được không chị? Chúc chị mau hồi phục sức khỏe nhé! Chuyển lời hỏi thăm của HK tới chị Thanh Tịnh nhé!

thynguyen81

Cháu qua thăm cô. Đọc bài viết của cô Tuyết Mai.Cuộc sống dù ở đâu cũng cần sống nhân đức và niềm tin cô nhỉ!

nguyenminhhuong

catbien says:
04/07 2011 at 16:35
Lời Thánh kinh là áo giáp che mình
Xông xáo giữa trận đời không hoảng sợ
...
Đức tin chính là sức mạnh giúp chúng mình sống và vượt qua những khó khăn thử thách trong cuộc đời này chị ạ.
Chúc chị vui khoẻ bình an.
..............
Cám ơn CB vào thăm chị mấy hôm đau chân nằm nhà chị mới có thời gian nghe và đọc về Chúa Jesus nhiều hơn.

catbien

Đức tin

Lời Thánh kinh là áo giáp che mình
Xông xáo giữa trận đời không hoảng sợ
...
Đức tin chính là sức mạnh giúp chúng mình sống và vượt qua những khó khăn thử thách trong cuộc đời này chị ạ.
Chúc chị vui khoẻ bình an.

nguyenminhhuong

Anh ơi em sưu tầm trên trang web : Sống đạo online .com thôi mà những ngày này em mới có thời gian xem Lời Chúa trong Kinh Thánh cũng như trên net đó anh. Nếu mình không có Đức tin thì không làm nổi việc gì đâu anh à!!!

Nguyễn Đức Thiện

Anh bây giờ cũng là chiến sĩ
Kiên cường mà sống mà vui
anh sống bằng niềm tin bền bỉ
rằng không ác sẽ bằng an thôi

Mừng em có bài viết ý nghĩa với người có đạo và người không đạo. Quan trọng nhất là sống nhân đức và có niềm tin vào cuốc sống này. Phải không em?
Như bây giờ tin rằng em mau khỏi vết thương Nhé en.