ĐI NHẸ - NÓI KHẼ !!!

    

 

ĐI NHẸ - NÓI KHẼ !!!


Trưa qua 29-3-2011 vào lúc hơn 11 giờ sau khi xong công việc ở phố Trương Định mình về nhà bằng con đường Sơn trà – Điện ngọc đang đi với tốc độ 30-40km/h vì đằng trước có một chiếc xe con đang đi bỗng chùng chình chậm lại ra chiều đang tìm đường rẽ bởi phía trước có một đường rẽ phải.Mình giảm tốc độ đợi xem xe đó đi đường nào cách xe chừng 4-5m bỗng một xe máy từ đằng sau lao vào xe mình cái “rầm” và xe mình bị đổ nghiêng kéo mình “bơi” trên xe một vệt gần chục mét mới dừng hai chân mình bị kéo chà xuống mặt đường nhựa đau rát khi xe dừng mình kéo đôi chân lên thì hai chiếc tất sợi dày mình đi bị rách te tua mu bàn chân phải bị tróc hết lớp da từ đầu gối trở xuống cả hai chân bị trầy xước…

 Gọi điện cho cô em chạy đến hai mẹ con nhìn thấy mình ngồi thẳng cẳng thì tái xám mặt mày ( người bị tai nạn không tái mà hắn tái …). Gọi xe tắc xi đưa sang BV Đà nẵng cấp cứu. Vào viện làm đủ mọi thủ tục cần thiết của một ca tai nạn giao thông trong lúc chờ đợi tự nhiên mình dàn dụa nước mắt vì lo lắng vì mình đang kiêm cả chức “ô sin hộ lý” bây giờ nằm một chỗ thì ai thay mình các con còn bận đi học đi làm.Con lớn nghe tin mẹ đang ở viện thì chạy đến mếu máo nhưng mình biết nó lo gì rồi (!)

Hơn 12 giờ con út gọi điện mẹ đang ở đâu sắp về chưa ? Mình nói mẹ đang ở BV kiểm tra sức khỏe lát về. Mình không dám nói thật sợ nó nói làm bà Ngoại buồn và khóc.

 Mãi ba giờ mới xong bạn con lớn chở về nhà trên đường về còn giải quyết một số việc vào nhà sau con lớn đã báo với bà ngoại rồi. Mình vừa cà nhắc vào nhà bà đã òa khóc : “sao mà khổ thế con?” Mình cười : “Con vừa được dự một lớp tập huấn về “ Đi nhẹ - Nói khẽ ” mà Mẹ lo lắng gì chứ?

Bà chửi yêu: “Con mẹ mày chứ bị thế mà không báo về nhà một tiếng?”

 Thật hết biết mình đi nhanh mà xảy ra tai nạn thì còn trách được chứ đằng này đi chậm thì bị họ “ăn hiếp”…Trận đau nọ chưa dứt đã cho tiếp trận sau !

Cám ơn Chúa đã cứu chứ không thì với kiểu ngã đó hai cái chân mình coi như đi đứt rồi !!!

Cu Bảo quậy bà cố đe mách bà Ngoại hắn bảo “Bà ngoại bị đau chân rồi nên bà ngoại không lên gác được…”   hì hì…

Bạn bè nghe tin gọi điện hỏi thăm thấy mình vẫn nói cười vô tư thì ngạc nhiên lắm mình nói : “bị thương ở hai chân chứ mồm miệng với tay có sao đâu mà không cười nói chứ???”


 


 

 

 

 

 

 

 

 

 


Trần Như Lộc

Thân gửi MH

Anh đã đi lại được chút chút gặp Hoài Khánh ghé Huế chơi mới biết em cũng gặp xui xẻo như anh.Anh đã com ngay nhưng không thấy lên trang được.
Cũng may em chỉ bị bên ngoài da nhưng chắc là đau lắm phải không?
Mấy hôm nay thời tiết thay đổi anh lại đau thấu trời luôn!
Thăm em và chúc em vui khoẻ hơn chóng lành lành vết thương. Nhớ kiêng các chất bột cua tôm kẻo lâu lành và sẹo xấu "chân dài" nhé.
Đồng cảnh ngộ sẻ chia em nhé.
Thân mến!

tuanphong

@ Minh Hương

Chết thật dạo này anh bận một số việc nên ít vào mạng vừa rồi lại đi Biển Thịnh Long 1 tuần ở đấy không có Intenet nên không biết em bị "tai nạn" do "Đi nhẹ nói khẽ".
Anh xin gửi lời chia buồn và gửi lời chúc mừng em:
- Chia buồn vì tự nhiên bị vạ lây tai nạn đau dớn sây sát ảnh hường đến công việc làm ăn và gia đình
- Chia vui vì tuy bị tai nạn nhưng chỉ bị sây sát phần ngoài thôi những chỗ quan trọng vẫn còn nguyên vẹn!
Chúc em luôn vui vẻ yên tâm chữa trị vết thương cho mau lành.

nguyenminhhuong

Miên Trà says:
04/04 2011 at 04:38
Úi chu choa ! Rứa mà ko hay .
Đọc blog tưởng là truyện ngắn mini chứ .
Xin chia sẻ . và xin nhận mình tệ quá nhé !
..................
Co ai muốn rứa đâu anh MT ? Mà tính em thì không muốn quan trọng hóa sự việc nên cứ tếu táo cho vui thôi hà bi chừ ngồi một chỗ buồn hiu anh à. Chúc anh một tuần mới vui vẻ!

Miên Trà

Úi chu choa ! Rứa mà ko hay .
Đọc blog tưởng là truyện ngắn mini chứ .
Xin chia sẻ . và xin nhận mình tệ quá nhé !

nguyenminhhuong

Hà Vân says:
04/03 2011 at 19:08
Chủ nhật lang thang quay lại coi hiện trạng của bà khá hơn chưa?
Tui hiểu là phải ngồi Thiền thế này bà sốt ruột lắm - bao việc chờ mà. Nhưng thôi gắng chịu cho lành hẳn rồi hãy dò ra đường bà nhé.

Chúc chóng lành nhé
..............
May mà còn cái "bnog" không thì tui cũng đến héo mòn mà chết thui ...
Chúc bà sang tuần mới làm việc nhiều niềm vui ha!!!

Hà Vân

Chủ nhật lang thang quay lại coi hiện trạng của bà khá hơn chưa?
Tui hiểu là phải ngồi Thiền thế này bà sốt ruột lắm - bao việc chờ mà. Nhưng thôi gắng chịu cho lành hẳn rồi hãy dò ra đường bà nhé.

Chúc chóng lành nhé

nguyenminhhuong

H Giang says:
04/03 2011 at 17:20
Ơn Chúa lòng lành
Có Người đỡ nhanh
Không thì nguy mất
Giờ nên đi đất
Bỏ xe ở nhà
Nếu có đi xa
Kêu xe tới vậy!
Chúc MH mau lành!
...........
Anh ơi thời buổi này đi bộ cũng chưa chắc đã an toàn đâu ...hu hu ...

nguyenminhhuong

thaia says:
04/03 2011 at 15:49
chị sang hỏi thăm em chân đã đi nặng được chưa ?
nếu mà chưa đi xe máy được chắc là cuồng chân rùi phải không ?
chúc em mau ổn định nhé.
...............
Em là con rối chạy ngược chạy xuôi bây giờ ngồi một chỗ như trói chân buộc cẳng chị à...Bước đi không được vì nó căng phần da đã mất nhức lắm chị ạ. Cám ơn chị nhiều!!!

nguyenminhhuong

Lê Trường Hưởng says:
04/02 2011 at 21:24
Đây là chân...hôm trước
Hôm nay ra sao rồi?
Lành da lại tốt thuốc
Chắc sẽ mau khỏi thôi!
...............
Em đã giữ không bị nhiễm trùng
Nhưng da bong mất đã mọc đâu?
Bàn chân căng cứng thêm ứ máu
Đặt bước không xong - đành nhấc lên...

H Giang

Ơn Chúa lòng lành
Có Người đỡ nhanh
Không thì nguy mất
Giờ nên đi đất
Bỏ xe ở nhà
Nếu có đi xa
Kêu xe tới vậy!
Chúc MH mau lành!