LÃO HUYẾN

Trong đợt ra Hội trường vừa qua tôi có ghé thăm gia đình nhà bạn tôi là Hoàng thị Nhi chồng bạn là anh Lưu Tiến Hải người có nhiều bài thơ được đăng trên báo Thái nguyên và cũng là người đã tặng cho tôi mấy bài thơ trong năm 2010 . Lần này ghé nhà thấy bạn tôi thì thầm : " Này ông lão nhà tớ dạo này bắt chước cậu viết Truyện ngắn đấy"(!) Sau vài ba câu chuyện anh loay hoay tìm mấy mẩu truyện anh đã in sẵn dành tặng cho các "Bạn của vợ"! Thời gian qua do bận rộn nhiều công việc mà tôi chưa dành cho anh một góc nhỏ để giới thiệu với bạn bè gần xa. Hôm nay nhân đầu năm mới 2011 tôi sẽ đăng mẩu truyện ngắn của anh cũng như một món quà nhỏ mừng chúc cho gia đình bạn tôi.


LÃO HUYẾN

           Truyện ngắn của Lưu Tiến Hải


Lão Huyến là người có quan điểm sống khá chặt chẽ lập dị và gia trưởng ! Hàng ngày lão nghĩ gì nói gì làm gì bất luận việc đó đều phải là đúng ! Quan điểm đó của lão đã làm cho đàn con lão cứ xa dần và không mặn mà tình cảm với lão nữa. Chỉ có mụ vợ "bỗng bã Tào khang" không bỏ đi đâu được nên đành phải cùng chung sống với cái tính ích kỷ lập dị của lão.

  Đã cả tháng nay rồi vợ chồng lão Huyến xảy ra xung đột. Hai vợ chồng đấu khẩu liên tục mà không phân thắng bại biết không thể kéo dài "cuộc chiến" thêm được nữa lão Huyến quyết định đánh đòn dứt điểm phần thắng chắc chắn sẽ thuộc về kẻ Gia trưởng!

     Lão ngồi tựa lung vào bộ salon đệm mút hai tay nâng ly trà mới pha còn nóng hổi tỏa mùi hương thơm ngát một mùi hương đặc trưng của trà Thái. Thi thoảng lão lại chíp một chút trà nóng rồi nâng cao cái ly lên ngang mặt tay vừa xoay vừa ngắm nghía cái ly và nhìn vào đó như đang tìm tòi và phát hiện ra sự mới lạ trong cái ly mà thường ngày lão không đẻ ý đến. Lão đang suy tư và suy luận : Ừ cái ấm trà được rót ra cái chung cái chung chia ra cho sáu bảy cái ly con. Gia đình cũng vậy ví thử người Cha là cái ấm trà người Mẹ là cái chung và các con là những cái ly tất cả sự bù trì chia sẻ đều do một tay cái chung đảm nhiệm. Chiếc ấm trà khi làm xong nhiệm vụ nó chỉ còn lại cặn bã...Chẳng lẽ quyền lực gia đình lại thuộc về cái chung? Thuộc về mụ vợ mình? Và mình chỉ còn là " cặn bã" ?Không ! Không được! Mình phải lấy lại uy thế và quyền lực của đàn ông (!). Từ thuở tạo hóa sinh ra loài người sinh ra đàn ông đàn bà thì quyền lực đã thuộc về đàn ông ! Cái luật bất thành văn này nó như của báu gia truyền từ đời này sang đời khác! Ấy vậy mà thời nay thời hiện đại này con người lắm chữ nhiều nghĩa phụ nữ lại đứng lên đòi quyền bình đẳng quyền điều hành và chi phối kinh tế gia đình...dễ chừng chúng nó loạn hết rồi ! Thảo nào con mụ vợ mình nó coi thường mình ra mặt !Nó chống đối lại nó cãi mình cham chảm !

     Nghĩ đến đây đầu óc lão thấy ong ong trong tai lão như có cả đàn ve đang nổi khúc nhạc kèn ngẫu hứng mặt lão dần dần đỏ căng. Lão e hèm hắng giọng rồi liếc mắt nhìn sang phía vợ lão đang ngồi ở cuối giường hai tay chống lên trán mắt đỏ hoe ngấn lệ. Lão e hèm cái nữa rồi nói với vợ bằng chất giọng nhỏ nhẹ đầy căng thẳng không khoan nhượng :

-         Tôi phân tích hết ý với bà rồi mà bà không chịu hiểu cho tôi...?Kinh tế gia đình mình dẫu chưa giàu có nhưng cũng chẳng thiếu thốn gì ! Bà thì còn trẻ người cứ phây phây ra ! Tôi bỏ bà làm sao được (!) mà đã ai để bà phải nhịn "thèm" nhịn "đói" bữa nào đâu ? Còn người ta thì già rồi nhà cửa không có phải đi ở mướn ở nhờ cực khổ trăm đường có đón người ta về đây thì cũng như người ta ở mướn cho nhà mình vậy ! Mà mình lại còn được cái tiếng là sống  có tình có nghĩa (!)

Thì ra lão Huyến đang o ép bắt vợ lão đồng ý để lão đón "mối tình cũ" của lão về ở chung với vợ chồng lão !

Mụ Huyến như có nắm ớt xát trong dạ mụ không dám khóc to mà chỉ nấc nghẹn trong lòng.Mụ nói với giọng đầy cay đắng và thất vọng.:

-         Ông muốn làm thế nào thì làm! Tôi không biết và không ngăn cản ông. Chỉ có điều ông hãy hỏi ý kiến các con ông ấy. Nếu chúng đồng ý và bà con hàng xóm chấp nhận được  thì tôi cũng chấp nhận để ông đón người ta về chung!

   Mụ mếu máo ngước mắt nhìn lên trần nhà cái trần nhà trống không cứ quay tròn quay tròn đổ nghiêng đổ ngả ! Mụ muốn đứng dậy  chạy trốn khỏi căn nhà chạy trốn khỏi cái nơi địa ngục trần gian này mà không nổi hai chân khuỵu xuống mụ nằm lăn quay ra giường lúc nào không hay.

  Lão Huyến không thèm để ý đến mụ vợ đang nằm cò quăm bất động ở cuối giường lão nói tiếp:

-         Hỏi con cái ư ? Hỏi làm gì cái lũ mất dạy ấy xưa nay chúng nó chỉ bu vào bấu xé nắm tiền của tôi chứ chúng nó có coi tôi ra gì đâu. Tôi không có loại con cái ấy! Không có đứa nào hết !Bà đừng nói đến chúng nó mà tôi thêm bực . Còn hàng xóm ! Cái đám hàng xóm của bà chuyên ngồi lê đôi mách " đâm bị thóc chọc bị gạo" chứ tử tế gì. Đấy cái con Thẹo ấy loại mặt quắt mũi cày người gầy như que củi mắt to hơn con ốc nhồi đã thế cái mồm nó cứ dẩu ra ăn nói chỏng lỏn xỏ xiên ! Lão vẫn còn bực con Thẹo nó bảo lão là "lắm duyên" chẳng bù cho thằng chồng nó cứ ù ù tì tì ! Ngoài con mẹ "quắt" ra nó chẳng biết đến đứa nào sất. Con Thảo "khuyềnh" mới bực chứ tí tuổi đầu mà nói chuyện với lão cứ bác bác em em ngọt xớt. Chân thì vòng kiềng mông to hơn ngực may mà còn được vậy mà không quản lý nổi thằng chồng mà dân lái xe thì ai mà quản lý nổi ! Có lần nghe người ta đồn khuôn mặt và đôi mắt kéo lại chứ không thì "ế" chỏng ra rồi . Đang miên man suy nghĩ bất chợt lão nhớ lại chuyện con mụ Hớn bán thịt ở đầu ngõ. Một con mụ nồng nàn đành hanh có tiếng ấy rằng: Anh chồng mụ Hớn "tò tí" với con bé nào đó trên phố ! Con bé ấy còn trẻ lắm hai người ăn ở với nhau như vợ chồng. Mụ Hớn điên quá túm tóc anh chồng quay cho mấy vòng anh chồng ngã lăn kềnh ra nền nhà còn mụ thì nhảy thách lên hai tay vỗ bồm bộp vào cái " của quý" của mình mồm xoen xoét hỏi chồng: " Cái này là cái gì (?!) nó không phải là cá tươi à mà còn phải đi kiếm? Thằng khốn! Mày mà mang bệnh mang tật về cho bà thì bà giết mày như giết một con lợn nghe chưa???

   Nghĩ đến đây lão Huyến tủm tỉm cười chừng như giảm bớt được căng thẳng trong lòng lão nghĩ thầm : So với mọi người thì mụ vợ mình thuộc diện hiền lành và biết điều chứ như con mụ Hớn chắc mình chẳng ở nổi. mà không chừng nó còn "tiu" mình chứ chẳng chơi! 

Nhớ ngày xưa mụ Cả nhà mình mất đi để lại cho mình năm đứa con gầy nhom tong teo như năm cái "dãi khoai". Cha con vất vả tưởng như không nuôi nổi nhau sớm tối chui ra chui vào căn nhà xiêu vẹo mái lợp bằng rạ lúa chiếc giường ba chân tài sản duy nhất bố mẹ lão sắm cho khi lão cưới vợ. Sáu cha con nhà lão nằm trên chiếc giường ba chân cót ca cót két thi thoảng lại sập cái rầm! Cha con nằm mới ấm chỗ thì bọ mạt lại ra bu khắp người. Đang lúc chơi vơi khốn khó thì lão gặp được mụ vợ bây giờ. Cha con lão như kẻ chết đuối vớ được cọc.

   Mụ vợ lão tên thực là Thanh Tú cái tên rất kêu phù hợp với dáng người nhỏ nhắn xinh đẹp. Đúng là "hồng nhan bạc phận" năm hai mươi tuổi mụ như một bông hoa giữa rừng các trai làng trông thấy mụ cứ xoắn tít lại ai cũng muốn mình là người chiến thắng người giành được trái tim mụ. Con gái mới lớn như mụ thường hay nhút nhát e thẹn mụ ít trò chuyện hay tiếp xúc với những đám con trai cứ trông thấy ánh mắt lém lỉnh của chúng là mụ đã đỏ căng cả mặt không dám ngẩng đầu .

   Năm đó người ta tuyển công nhân nhiều lắm mụ cũng làm đơn xin đi học lớp công nhân xây dựng. Cuộc đời mụ thay đổi từ đấy. Công nhân xây dựng như mụ thường đi khắp đó đây để xây dựng các công trình trong đám công nhân xây dựng đó mụ quen và yêu một chàng trai chàng ta hơn mụ mấy tuổi chàng có khuôn mặt khả ái và dáng người dễ coi. Chàng là người ăn nói có duyên nên đã sớm dành được trái tim nàng trong sự thán phục và nuối tiếc của bao kẻ khác.  Chàng ta thuộc loại người không muốn thỏa mãn những gì mình đã đạt được mà luôn luôn muốn chinh phục những đỉnh cao mới. Con đường chinh phục đỉnh cao của những kẻ hiếu thắng thường để lại đằng sau là sự đau khổ và hậu quả khôn lường.

  Mụ là nạn nhân của những "cuộc vượt đỉnh cao" cái thằng đàn ông khốn nạn đó " chơi hoa rồi lại bẻ cành bỏ đi". Chưa hết nó còn tặng luôn cho mụ một cái "nụ hoa" con con trong bụng mụ. Cái nụ hoa đã làm khổ cả đời con gái của mụ. Cay đắng tuyệt vọng mụ quyết định se duyên với lão Huyến mạc dù mụ biết lão đã có năm cái "dãi khoai"! Mụ là người phụ nữ giỏi tính toán làm ăn. Về ở với lão Huyến kinh tế gia đình mụ lên dần để có được cơ ngơi nhu ngày hôm nay mụ đã phải bỏ ra bao công sức lao động tiết kiệm chắt bóp từng đồng nuôi đám con ăn học rồi dựng vợ gả chồng cho chúng.Đến lúc được phủi tay nghỉ ngơi thì lão chồng lại giờ trò đòi đón "tình yêu cũ" của lão về ở chung với vợ chồng lão số mụ chả biết đến bao giờ mới hết khổ ???

  Con người ta luôn luôn tìm kiếm sự công bằng giữa nam và nữ !Nhưng cũng chính con người ta lại phải phá đi sự công bằng và bình đẳng đó.

   Người đàn ông luôn luôn muốn tạo cho mình cái quyền lực cao nhất trong nhà và muốn người phụ nữ phải phục tùng quyền lực đó.

  Thực lòng lão Huyến cũng thương vợ mình lắm nhưng phải để cho cái "tình yêu cũ"kia không nhà không cửa hàng ngày phải đi ở mướn ở nhờ lão thấy không yên lòng lão muốn làm một việc khác người mà có lẽ chỉ có lão mới có khả năng làm được việc đó (!)

 Lão Huyến bưng trên tay ly trà đã nguội ngắt không thèm nhìn về phía vợ vẫn giọng gay gắt lão nói tiếp:

-           Tôi đã quyết rồi ! Không cần phải hỏi ý kiến ai cả ! Còn bà nghe thì nghe mà không nghe thì...

  Hình như có điều gì đó bất ổn ? Lão Huyến để ly trà xuống bàn nhìn quay lại chỗ vợ lão ngồi bỗng lão hét tru tréo lên như sét đánh :

-           Bớ bà con hàng xóm! Các con ơi ! Cứu...! Cứu với ! Thẹo ơi ! Thảo ơi ! Cứu...! Cứu vợ tôi với...! Bà Huyến ơi! Đừng bỏ tôi mà đi! Tôi đã thay đổi ý định rồi! Không đón cô ta về ở nữa ! Cứu...! Cứu vớ..i  !

   Chưa ai nhìn thấy lão Huyến khóc bao giờ ! Hôm nay lão khóc thật!


                                 


            Lưu Tiến Hải


nguyenminhhuong

Hai ngô Khoai says:
01/12 2011 at 02:17
Công việc cuối năm bận bịu 2 giờ sáng mới bán xong xe ngô khoai về nhà . Bật máy lên đọc chuyện Lão Huyến tặc lưỡi : Lão Huyến chớ có phải lão Hai ngô Khoai đâu mà xứ mình có ai tên là Huyến đâu nhỉ chắc là chuyện bên Tàu thời ông Lỗ Tấn còn sống

Trong đó có lạnh không anh Hai "buôn ngô khoai" ui???
Em thì mong rằng chuyện hư cấu để luôn nghĩ rằng....Đàn ông nói chung là....cũng tốt ...thôi ...Chúc anh một mùa đông ấm áp nơi miền Nam. Anh Hai đi trốn rết hay ghê há!!!

Hai ngô Khoai

Công việc cuối năm bận bịu 2 giờ sáng mới bán xong xe ngô khoai về nhà . Bật máy lên đọc chuyện Lão Huyến tặc lưỡi : Lão Huyến chớ có phải lão Hai ngô Khoai đâu mà xứ mình có ai tên là Huyến đâu nhỉ chắc là chuyện bên Tàu thời ông Lỗ Tấn còn sống

nguyenminhhuong

# thanhthuy says:
01/11 2011 at 18:56
Trời rét lắm...nên TT sợ phải đọc dài.He he...Thăm MH rồi chui chăn đây..
...................
Tội nghiệp quá Bé ơi trong này mấy hôm trước mưa nhỏ nên cái lạnh cũng "thấm" còn hôm nay tạnh nhưng mây cũng âm u ...Bảo anh Phú tăng nhiệt đọ" nhé...hi hi hi

thanhthuy

Trời rét lắm...nên TT sợ phải đọc dài.He he...Thăm MH rồi chui chăn đây.

nguyenminhhuong

# HOA DÃ QUỲ says:
01/10 2011 at 22:17

Nghe chị em phê cái bệnh gia trưởng ĐT bất chợt đưa tay lên gáy thấy tóc ngắn cũn cỡn... có giời mà biết được mình có mắc bệnh này không?
Truyện ngắn của tg Lưu Tiến Hải cho ta nhiều suy ngẫm.
Cảm ơn bạn đã giới thiệu!
................
Có cần thầy lang "bắt mạch kê đơn bốc thuốc" cho ĐT không hả????

nguyenminhhuong

# thynguyen81 says:
01/10 2011 at 20:33

Tấm hình ngày xưa của cô đẹp lắm!
..................
Thy Nguyên nói thế làm cô chả dám soi gương nữa rồi...hu hu hu...KHông nghĩ rằng...ngày xưa mình cũng... không đến nỗi nào đúng không cháu gái hỉ???

HOA DÃ QUỲ

Nghe chị em phê cái bệnh gia trưởng ĐT bất chợt đưa tay lên gáy thấy tóc ngắn cũn cỡn... có giời mà biết được mình có mắc bệnh này không?
Truyện ngắn của tg Lưu Tiến Hải cho ta nhiều suy ngẫm.
Cảm ơn bạn đã giới thiệu!

thynguyen81

Tấm hình ngày xưa của cô đẹp lắm!

nguyenminhhuong

Lê Trường Hưởng says:
01/09 2011 at 20:06
Cứ như theo...đạo Hồi
Chỉ được một vợ thôi
Sao mà tham lam thế
Bài học đã nhận rồi!
..............
Nước ta chưa có Đạo Hồi
Nên Đàn ông còn "tham "lắm.
Nhưng thói thường hay "ăn vụng"
Không công khai như Lão Huyến ...anh Cả ơi!!!

Lê Trường Hưởng

Cứ như theo...đạo Hồi
Chỉ được một vợ thôi
Sao mà tham lam thế
Bài học đã nhận rồi!