NHỮNG ĐIỀU KHÔNG PHẢI AI CŨNG BIẾT !

 

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG PHẢI AI CŨNG BIẾT !


Tản văn của Minh Hương!


            PHẦN III




Hoa Bồ công anh vào hè (sưu tầm qua google)

  Ổn định nơi ăn chốn ở xong chúng tôi được học tiếng Nga qua các cô giáo không chuyên của Bộ phận phụ trách Người Việt Nam.Bốn đội công nhân chúng tôi có bốn cô giáo phụ trách.Mỗi cô một vẻ nhưng nói chung họ rất quý công nhân Việt nam.Đội tôi được cô Svetlana Nicolaiepna dạy học.Một phụ nữ nhanh nhẹn hoạt bát nụ cười luôn trên môi cô dạy tận tình uốn nắn từng câu từng lời. Đội tôi thì toàn các chị các cô từ U30 trở lên có vài cháu con em công nhân thì tuổi chúng 18-20 có những chị chuẩn bị về hưu nên trình độ không đồng đều.Cô giáo cũng khá vất vả những lúc giải lao cô lại học tiếng Việt từ các "học trò".Mấy ngày đầu chúng tôi chỉ trao đổi với cô giáo bằng...tay rồi bằng quyển "hội thoại" sau hai tuần chúng tôi đã có một số vốn tiếng Nga thông thường để có thể ra cửa hàng mua bán mà giảm bớt "ra hiệu chỉ chỏ"...

 Cô giáo Svetta ( cách gọi thân mật của tên Svetlana) là một phụ nữ Nga chính gốc tuy thân hình cô hơi đồ sộ nhưng trong những cuộc vui nhìn cô nhảy những vũ điệu Nga thì chúng tôi không khỏi trầm trồ khen ngợi.Giữa những buổi học cô nói muốn nghe các bài hát Việt nam tuy không hiểu tiếng nhưng qua giai điệu bài hát thì cô cảm nhận được.Đội tôi có chị Năm là cây văn nghệ của đơn vị A30 Bộ Quốc phòng hôm đó chị hát bài dân ca quan họ "Người ở đừng về" cô nghe với nét mặt thư thái người cô đung đưa theo bài hát. Để đáp lại cô cho chúng tôi thưởng thức một bài dân ca Nga: "Kalinka" .Tôi "xung phong" thể hiện bài hát Nga: "Cây thùy dương" nhưng bằng lời Việt cô vui lắm và thế là cô - trò cùng hát kẻ tiếng Nga-người tiếng Việt cùng hòa nhịp say sưa.Sau buổi đó thì cô chép cho tôi lời Nga và bảo tôi phải học thuộc (Ấy hát bằng lời Việt thì dễ chứ ghép vào lời Nga thì không dễ ăn tý nào!).Rồi gần như thành lệ giờ giải lao chúng tôi lại hát cho cô nghe về Việt nam cô lại cho chúng tôi hiểu thêm về Liên bang Xô Viết. Một buổi chị Năm hát bài : "Quê hương" giọng chị tha thiết mắt chị ngấn lệ làm chúng tôi rưng rưng nhìn sang cô giáo thì ...cô lặng lẽ lấy khăn lau dòng nước mắt. Chúng tôi thấy như được chia sẻ nỗi nhớ quê hương với người bạn lớn thân thiết ấy! Cô mời chúng tôi tới nhà cô chơi rồi ra vườn riêng mà chỉ mùa hè mới thấy các loại rau quả gia đình cô tự trồng. Rồi cô cho chúng tôi đi pic nic vào trong rừng hái dâu hái nấm...Nỗi nhớ nhà của chúng tôi dần dần vơi đi. Những ngày có kỷ niệm sinh nhật của ai đó là cô đến tận phòng chúc mừng với bó hoa tươi roi rói vừa được hái từ vườn nhà cô.Những ngày đó chúng tôi tổ chức tiệc nhẹ với những món ăn Việt : nem cuốn rán giòn canh miến dong rượu lúa mới...Cô chỉ món Nem hỏi cách làm và gọi thế nào? Đến khi ăn Miến thì ...Cô không biết cầm đũa để ăn mà dùng nĩa để ...sau một lúc loay hoay thì cô đã biết cách dùng nĩa để quấn những sợi miến cho gọn và ăn một cách ngon lành.

 Sau hơn hai tháng học tiếng Nga chúng tôi được vào nhà máy học nghề cô vẫn theo đội chúng tôi để "phiên dịch" cho chúng tôi vì từ chuyên môn kỹ thuật dùng cho từng ngành nghề mà tùy theo trình độ Tiếng Nga sau khi sát hạch mà mỗi người được phân công mỗi nghề khác nhau.




Hoa Thùy dương ( ảnh sưu tầm trên Google)


  Cuối hè Xí nghiệp Liên Hợp Dệt tổ chức hội diễn văn nghệ ốp Việt Nam cũng được tham gia mấy tiết mục:Một tiết mục Múa đôi của đội công nhân số 2 hát tốp của cán bộ Việt nam và tiết mục "Cây thùy dương" do tôi đơn ca ...cùng dàn đồng ca của công nhân nhà máy dệt khăn mặt( nơi tôi làm việc).Cô hướng dẫn tôi hát chuẩn lời Nga nhưng không nói là tôi sẽ hát cùng công nhân nhà máy( hoặc có nói mà do trình độ của tôi hạn chế nên không hiểu hết).Đến tiết mục của tôi thì mới vỡ lẽ: tôi hát đơn ca nhưng đến điệp khúc thì cả dàn đồng ca cùng hát tôi mất bình tĩnh cứ hát chạy trước mọi người Cô đứng bên cánh gà ra hiệu cho tôi bình tĩnh. Thế mà tiết mục của tôi được công diễn ngoài quảng trường Thành phố lại một phen hồi hộp đến nghẹn thở. Cô luôn bên cạnh động viên tôi. Tôi thấy mình thật Hạnh phúc khi đón nhận những bó hoa tươi thắm của những người bạn Nga họ tỏ ra vui sướng khi có người nước ngoài hát được bài hát yêu thích của dân tộc họ.Công lớn này tôi xin tặng Cô!

 Tám năm sau khi rời khỏi Xí nghiệp Liên Hợp Dệt (Khi Liên bang Xô Viết sụp đổ công nhân Việt Nam cũng "tùy nghi di tản") tôi trở lại Thành phố xưa tìm đến thăm Cô nhưng không gặp được vì Cô đi thăm con ở Thành phố khác.Cô cũng đã về nghỉ hưu Cô cũng đã lên chức Babuska (Bà). Một nỗi buồn man mác len lỏi trong tôi luyến tiếc một thời chúng tôi đã từng sống và làm việc với những người bạn Nga đầy lòng nhân ái ! 





Thu về với cây Thùy dương đầy trái .





Nổi bật với tuyết trắng tinh khôi!

**********************





Đây là lời Nga của bài hát "Cây Thùy dương" MH sưu  tầm trên mạng cho những ai đã từng một lần nghe bài hát này trên Đất Nga!
 

  

Уральская рябинушка

Слова М. Пилипенко
Музыка Е. Родыгина




Вечер тихой песнею над рекой плывет.

Дальними зарницами светится завод.
Где-то поезд катится точками огня
Где-то под рябинушкой парни ждут меня.

Припев:

Ой рябина кудрявая
Белые цветы
Ой рябина рябинушка
Что взгрустнула ты?..

Лишь гудки певучие смолкнут над водой
Я иду к рябинушке тропкою крутой.
Треплет под кудрявою ветер без конца
Справа кудри токаря слева - кузнеца.

Припев.

Кто из них желаннее руку сжать кому?
Сердцем растревоженным так и не пойму...
Хоть ни в чем не схожие - оба хороши.
Милая рябинушка сердцу подскажи.

Припев:
Ой рябина кудрявая
Оба хороши
Ой рябина рябинушка
Сердцу подскажи!


Và kèm theo cả lời Việt nữa nè:

Cây Thuỳ dương


Chiều dần buông màu tím vẳng bên sông lời hát êm đềm.
Hoà với tiếng tàu đêm chập chờn đi về xa phía chân trời.
Cất tiếng hát bước chân đi cùng ngồi bên thuỳ dương mờ in bóng.
Nhìn bầu trời sao lấp lánh hát với nhau lời hát tâm tình

Nhìn mấy cánh hoa trắng rơi lòng ngập ngừng nghe trái tim bồi hồi.
Này cành thuỳ dương yêu mến biết chăng em vì cớ sao buồn.

*

Màn trời đêm dần lắng xào xạc đưa lời gió êm đềm
Ngồi dưới bóng thuỳ dương chờ chàng trai cùng ta đến bên đồi
Cất tiếng hát bước bâng khuâng lòng ngập ngừng vì ai buồn không nói
Này cành thuỳ dương yêu mến biết với ai lời hát trao tình

Rồi tiếng hát cao vút lên lòng ngập ngừng nghe trái tim bồi hồi
Này cành thuỳ dương yêu mến biết chăng ta vì trái tim này
 .

Chúc  cho bài hát trữ tình này mãi trong tim ta!!!



  

nguyenminhhuong

chuthanhtung says:
06/04 2010 at 21:03
trách gì bữa ra Tam Kỳ thấy một cô bé trắng trắng là mình bảo có về theo anh không em ơi thấy cô ấy ngúng nguẩy.

Rứa thì anh không khéo nói rồi cô bé đó ngúng nguẩy ...nhưng chưa hẳn là không muốn... theo anh đâu vậy mà anh bỏ đi một mạch rứa là hư xôi hư chè rồi anh CTT ơi!!!

nguyenminhhuong

hangthuy says:
06/04 2010 at 16:48
Minh Hương ơi! Hôm nào làm thầy dạy mình tiếng NGA với nhé. Đúng là " đi cho biết đó biết đây. Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn" MH nhỉ.

Bà ngoại về lại Cà mau chưa đó hử?
Gì chứ dạy bồ để có đủ vốn đi du lịch sang Nga thì ...OK con gà đen ...ngay!!!

chuthanhtung

trách gì bữa ra Tam Kỳ thấy một cô bé trắng trắng là mình bảo có về theo anh không em ơi thấy cô ấy ngúng nguẩy

nguyenminhhuong

Nguyên Hùng says:
06/04 2010 at 15:49
Vậy là Minh Hương còn có dịp trở lại xứ sở Bạch Dương dù không được gặp lại cô giáo Svetta nhân hậu đáng yêu như rất nhiều phụ nữ Nga khác.
Đọc tản văn của MH thấy nhớ nước Nga và cũng tư giận mình vì quá kém cỏi.

Rất hân hạnh được đón tiếp anh Nguyên Hùng ghé thăm tệ xá !Anh NH ngày xưa đã từng ở Nga ạ? anh ở TO nào??? Vì anh về nước quá lâu nên những kN cũng dễ phai nhạt...còn MH mới về nước hơn 4 năm thôi nhưng 17 năm trời sống trên đất Nga thì có nhiều KN vui có mà đau buồn cũng không ít anh à. Đừng giận mình mà tội nghiệp nha anh NH.Anh kém tiếng Nga nhưng giỏi chuyên môn hơn thì tốt hơn chứ ạ???Chúc anh vui khỏe!

nguyenminhhuong

truongvankhoa says:
06/04 2010 at 14:37
Minh Hương chắc giỏi tiếng Nga lắm phải không? Khoa thì chịu thua !
Uớc gì có một ngày sang thăm đất nước này để cảm nhận thêm về một vùng đất một thời có rất nhiều người Việt Nam sinh sống và học tập.
Khi nào ra Đà Nẵng gọi Thanh Tịnh uống cafe đi nhé. Nhớ là cuối tuần.
Chúc Minh Hương gặp nhiều may mắn.

Cám ơn TVK đã ghé thăm Mh vẫn sang nhà Khoa thường nhưng không thuộc phạm trù hiểu biết thì ra về lặng lẽ...Sẽ có dịp ra ĐN mà.Chúc vui khoẻnha!

hangthuy

Minh Hương ơi! Hôm nào làm thầy dạy mình tiếng NGA với nhé. Đúng là " đi cho biết đó biết đây. Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn" MH nhỉ.

Nguyên Hùng

Minh Hương

Vậy là Minh Hương còn có dịp trở lại xứ sở Bạch Dương dù không được gặp lại cô giáo Svetta nhân hậu đáng yêu như rất nhiều phụ nữ Nga khác.
Đọc tản văn của MH thấy nhớ nước Nga và cũng tư giận mình vì quá kém cỏi.

truongvankhoa

Minh Hương chắc giỏi tiếng Nga lắm phải không? Khoa thì chịu thua !
Uớc gì có một ngày sang thăm đất nước này để cảm nhận thêm về một vùng đất một thời có rất nhiều người Việt Nam sinh sống và học tập.
Khi nào ra Đà Nẵng gọi Thanh Tịnh uống cafe đi nhé. Nhớ là cuối tuần.
Chúc Minh Hương gặp nhiều may mắn.

nguyenminhhuong

Tùng Minh says:
06/04 2010 at 05:09
Nghe nói ở Nga lắm tuyết lắm mà chẳng thấy họ nói đến chuyện đi trượt tuyết?? chỉ thấy nói đến mẹo buôn bán khôn vặt và thầy cô bè bạn.. nói năng bằng tay bằng mắt..thế thì ở đấy khác gì chỗ tớ vào bản H Mông..

Này đừng tưởng đi trượt tuyết là dễ đâu nha. Cứ tưởng tượng bạn ngồi từ trên đỉnh dốc rối trượt xuống bằng mo cau đi...

Tùng Minh

Gửi Minh Hương

Nghe nói ở Nga lắm tuyết lắm mà chẳng thấy họ nói đến chuyện đi trượt tuyết?? chỉ thấy nói đến mẹo buôn bán khôn vặt và thầy cô bè bạn.. nói năng bằng tay bằng mắt..thế thì ở đấy khác gì chỗ tớ vào bản H Mông..