NHỮNG ĐIỀU KHÔNG PHẢI AI CŨNG BIẾT ! Tản văn của Minh Hương!

 

NHỮNG ĐIỀU KHÔNG PHẢI AI CŨNG BIẾT !


Tản văn của Minh Hương!

        

                                PHẦN II

         

 


Đoàn chúng tôi được đưa đến "ốp"dành cho công nhân Việt nam đó là một khu nhà năm tầng dưới tầng một là hội trường đường hành lang ở giữa hai bên là những phòng kho phòng để ga gối sạch của cả ký túc xá...Từ tầng hai tới tầng năm là những căn hộ khép kín gồm hai phòng : phòng to dành cho bốn người phòng nhỏ dành cho hai người. Mỗi tầng dành cho công nhân một đội.Cán bộ Việt Nam gồm năm nam ba nữ ở tầng hai .Mỗi phòng có một cửa sổ to hai lớp kính chống rét mùa đông và làm mát mẻ mùa hè.

Tuần đầu tiên xa quê hương các chị nhớ chồng nhớ con lại lạ nước lạ cái ngôn ngữ bất đồng...Nhiều chị khóc sưng cả mắt nhất là khi mấy ông cán bộ "ốp" mở mấy băng casset ca nhạc Việt nam vào buổi chiều tà sau bữa ăn thì gần như cả "ốp" cùng "hợp xướng".Ai nấy đều mong mau mau cho hết bốn năm hợp đồng.

 Rồi không biết ai khởi sướng mà những người dân Nga quanh khu đó đến tụ tập dưới sân ‘ốp" họ chỉ chỉ trỏ trỏ rồi giơ tay ra hiệu ở trên cao nhìn xuống thật buồn cười...Bỗng một sợi dây dù được thả từ trên tầng năm xuống đầu sợi dây có buộc chiếc túi nhỏ rồi sợi dây kéo chiếc túi lên và sau đó nó lại được thả xuống với món đồ gì đó bên trong...Rồi không chỉ một phòng đó mà nó như "dịch" chuyền sang các phòng bên cạnh...rồi đến các tầng khác...Cứ thấy người bên dưới giơ tay chỉ vào mắt vào môi chỉ tay vào người rồi xuống chân...Sau đó thì đưa bàn tay ra hiệu: lúc thì một ngón lúc năm ngón lúc lại giơ nắm đấm...Thật lạ lùng là cả hai bên không ai hiểu ai nói gì nhưng cử chỉ đã làm họ biết được ý định của đối phương.Thế là từ "trên trời" lại thả xuống những cái túi bên dưới đất bỏ đúng số tiền đã thỏa thuận cho trên "trời" và từ chì kẻ mắt son môi phấn màu...đến áo phông "cá sấu" phông "cành mai"...quần áo bò...thậm chí cả rượu "Lúa mới" cũng được "xuất khẩu" theo con đường"dây dù" đó.

 Vì đang trong thời kỳ "cấm trại" nên chị em không được ra khỏi "ốp" cách  bán hàng qua "dây" đó được chị em truyền kinh nghiệm cho nhau.Một số hàng hóa được chị em chuyển đổi sang đồng rúp thế là quanh "ốp" Việt nam lúc nào cũng có người Nga mua hàng hóa.Một sự bất thường đối với một thành phố công nghiệp của Liên bang Xô Viết khi mà chuyện buôn bán là bất hợp pháp đối với bất cứ một người công dân chân chính nào !!! Và một loạt báo địa phương đăng tin có kèm cả hình ảnh minh họa cho hình thức buôn bán của công nhân Việt nam tại "ốp"...Cán bộ hai bên họp tìm biện pháp khắc phục hậu quả họp toàn"ốp" kiểm điểm... nhưng ai mà chẳng có hàng hóa mang theo ai mà chẳng muốn giải quyết nhanh???Chính mấy cán bộ Việt nam còn mang hàng nhiều hơn công nhân thậm chí có người còn nhờ công nhân nhận mang hộ cho họ nữa. Vậy làm sao đây??? Thời gian học tiếng Nga mới bắt đầu ngoài bốn phiên dịch của bốn đội thì kể cả bốn người Đội trưởng cũng mới "xóa nạn mù tiếng Nga" thôi. Gần hai trăm con người Việt giao lưu với người Nga bằng ...tay !





Trong khẩu phần ăn hàng ngày thì thường có trứng gà luộc nhưng họ luộc kỹ nên lòng đỏ bên trong xám lại nhiều người ăn mà nghẹn đứng nghẹn ngồi.Mấy cô bé đi theo diện con em nên mới 17-18 nghịch ngợm hỏi mấy bà ở bếp ăn mua trứng gà tươi không biết nói tiếng Nga mà quyển "hội thoại " thì để nhà vậy là các cô bé trổ tài :một tay để lên miệng kêu :" cục ta cục tác" tay kia nắm lại đưa ra sau mông ám chỉ quả trứng chân thì nhảy tưng tưng giống gà nhảy đẻ...làm cả Nga lẫn Việt được bữa cười bò ra...Sau hơn một tháng học tiếng mọi người đã bập bõm nói chuyện với người Nga thay dần cho ...tay nhưng rồi lại "phát sinh" nhiều câu chuyện cười ra nước mắt : đi ra cửa hàng thấy dân họ xếp hàng thứ tự để mua thực phẩm cũng như các mặt hàng khác một số chị quen thói ở "nhà ta" nên chen đại vô giẫm cả vào chân họ thay vì nói câu xin lỗi có chị còn nhoẻn miệng cười và nói hẳn tiếng Nga..."Cảm ơn"(!) .Và "tiếng Nga bồi"của một số chị lớn tuổi nghe mới "hài" làm sao.Thời gian đầu vào nhà máy học nghề làm quen với công việc ngành nghề lúc ra cổng về mọi người chào tạm biệt nhau hẹn mai gặp lại một vài người cao giọng:"đáp xe lên nha"(???).Thấy là lạ vì cùng học tiếng Nga với nhau mà sao có thứ từ lạ hoắc vậy??? Hỏi thì các chị bảo " mày dốt bỏ mẹ chào tạm biệt chứ gì mà hỏi?".Câu tiếng Nga là "daxvidanhe" thì các chị "phiên âm" ra như vậy.Một chủ nhật tôi cùng mấy cô bé cùng phòng đi dạo cửa hàng và thăm thú chợ trong thành phố lúc về qua khu "chợ trời" thấy mọi người xúm xít vòng trong vòng ngoài tò mò chúng tôi cũng ghé vào ngó thử : thì ra mấy chị nhà ta đang bán hàng.Một chị lớn tuổi nhất ốp đang chào bán nước hoa "này ku pít đôi khi về cho đồi trụy"(tạm dịch của cụm từ:này mua nước hoa về cho con gái). Một chị khác :"bê đi bê đi không thì zavtora  nhét tu" ( mua đi mua đi không thì ngày mai hết ...) cứ nửa Nga nửa Việt ấy vậy mà người mua cứ xếp hàng trật tự như mua ở cửa hàng vậy...và tất nhiên là mấy người đó bán giỏi hơn cả phiên dịch cơ.Có đi xa quê hương mới thấy sự cực khổ bươn trải kiếm tiền dành dụm gửi về cho chồng con trả nợ giúp khi mượn tiền mua hàng mang sang Nga bán. Được ngày thứ bảy chủ nhật nghỉ làm thì nhiều chị em phải dậy sớm đi cho kịp chuyến xe khách đầu tiên đến một thành phố khác để bán hàng khi về đến ốp thì cũng trên chuyến xe cuối cùng mặt mũi phờ phạc chân tay rã rời...có những chị sau khi bán hàng ở chợ xong còn đi các cửa hàng bách hóa để tìm mua hàng về đóng thùng gửi đường biển...Có người bạo gan hơn thì hỏi cánh lái xe taxi Nga để thuê xe đi chợ biên giới :Vinus Lvop Riga...Bốn người thuê một xe đi từ 11 giờ đêm nay 5-6 giờ sáng hôm sau tới chợ tranh thủ nhặt hàng :váy Balan váy Thổ son phấn quần áo bò... Đến trưa là bắt đầu trở về tối mịt mới tới "ốp" có người chờ sẵn mua buôn luôn và họ mang hàng đi Maxcova và các thành phố khác thậm chí hàng đến tận vùng Sibiri lạnh giá...Về sau một số đi theo tàu Liên vận đến các chợ đầu mối chuyên bán buôn tất cả các loại hàng...sau đó mua vé về thẳng Maxcva đổ hàng ở hai "ốp zin" "ốp Búa Liềm"...

Cùng với phong trào buôn bán đang độ cao trào thì số người làm trong nhà máy cũng giảm dần Lãnh đạo hai bên đau đầu nhưng không làm cách nào ngăn chặn dòng người bỏ "ốp" đi buôn...Và cùng với hệ thống giao thông thuận lợi chị em tỏa đi các thành phố khắp Liên bang Xô viết  buôn bán kiếm sống chẳng ai còn nhớ những ngày đầu nhớ nhà khóc rưng rức...

nguyenminhhuong

Em gái Đất ĐU says:
04/25 2010 at 23:35
Visit Em gái Đất ĐU
Chị gái ơi lâu lắm rồi chưa về lại Đất ĐU mấy anh chị học cùng chị cứ hỏi thăm chị đấy Khi nào ra nhớ alo đấy. Chúc chị của em luôn trẻ mãi không già nhá!!!
>>>>>>>>>>>>>>>>
Cảm ơn em gái vào tận TK thăm chị nha...he he... Chồng chị Nhi có thơ tặng chị đó em ghé xem và cho chị gửi lời thăm mấy đứa bạn chị nhé...

Em gái Đất ĐU

Chị gái ơi lâu lắm rồi chưa về lại Đất ĐU mấy anh chị học cùng chị cứ hỏi thăm chị đấy Khi nào ra nhớ alo đấy. Chúc chị của em luôn trẻ mãi không già nhá!!!

nguyenminhhuong

nguyenuyenthu says:
04/23 2010 at 23:42
Ghé thăm Minh Hương đọc bài viết để nhớ lại có một thời như thế. Có lẽ đó là những kỷ niệm đáng nhớ của một thời khốn khó...ở xứ người.
Chúc cuối tuần vui nhiều Minh Hương nhé!

Cảm ơn anh NUT đã ghé thăm vậy mà nhiều người nghĩ là đi "tây" sướng lắm...

nguyenminhhuong

ntt says:
04/23 2010 at 22:30
Thế kỷ trước hồi cuối những năm 80 ntt cũng có qua Nga một thời gian (ở Mát) khi về VN cũng chỉ tha được mấy cái nồi áp suất cùng mấy cái bàn là làm quà cho người thân... Cũng có học được vài ba tiếng Nga nhưng rơi hết sạch rồi chị Minh Hương ạ!

Sau ngày LX đổ rồi thì nồi áp suất bàn là điện chất lượng ngày ấy cũng đổ theo năm 2006 mình về mà đi lùng cả thành phố Novosibir mà không tìm ra toàn hàng tàu hồng công thôi ntt à.

nguyenuyenthu

Ghé thăm Minh Hương đọc bài viết để nhớ lại có một thời như thế. Có lẽ đó là những kỷ niệm đáng nhớ của một thời khốn khó...ở xứ người.
Chúc cuối tuần vui nhiều Minh Hương nhé!

ntt

Gửi chị Nguyễn Minh Hương!

Thế kỷ trước hồi cuối những năm 80 ntt cũng có qua Nga một thời gian (ở Mát) khi về VN cũng chỉ tha được mấy cái nồi áp suất cùng mấy cái bàn là làm quà cho người thân... Cũng có học được vài ba tiếng Nga nhưng rơi hết sạch rồi chị Minh Hương ạ!

nguyenminhhuong

Tha cho Bồ đó nha nhưng không thấy hình chắc là do mạng trục trặc đó. Mong Bồ mau khỏe mạnh nhé.
MH chúc HT mãi trẻ trung vui khỏe nghen!!!

hangthuy

Hic...hic..vừa khỏe nên định mỗi ngày vào thăm vài nhà một tý. Đừng giận mình khi chưa kịp vào thăm bạn thân nhé. Mình vuốt giận nhen.Gởi MH cười chút để nhận lỗi nè
http://vuivui.vn/images/stories/vui/tranh/thegioivui02.jpg

Thêm nữa nhé.
http://vuivui.vn/images/stories/vui/tranh/thegioivui05.jpg

nguyenminhhuong

ĐINH THƯỜNG says:
04/23 2010 at 18:26
Vậy là Minh Hương đã có thời gian XKLĐ tại Liên Xô cũ đấy. Những điều không phải ai cũng biết đã là một phần ký ức của bạn rồi. Những năm đó nhiều người ở các tỉnh xa có hàng gửi về cảng Hải Phòng đi nhận cũng nhiêu khê lắm. Có câu thơ thế này:
Đầu đội Áp -xuất
Tay xách bàn là
Nhìn xa cứ tưởng là ma
Lại gần thì hóa đi Nga mới về.
Đọc bài của bạn thoáng thấy buồn nhưng lại vui vì đi một đàng thêm mấy sàng khôn...
>>>>>>>>>>>>>>>>
Thùng hàng MH gửi về cho mẹ mà lủng củng toàn hàng ở đâu họ xúc đổ đại vô thùng mình thôi à.Đấy mới chỉ là trong giai đoạn còn hợp tác ĐT ạ còn hơn chục năm về sau này thì người Việt ở Nga mới khổ...Mình sẽ cố gắng chuyển tải cho mọi người hiểu phần nào cuộc sống người tha hương...

ĐINH THƯỜNG

Vậy là Minh Hương đã có thời gian XKLĐ tại Liên Xô cũ đấy. Những điều không phải ai cũng biết đã là một phần ký ức của bạn rồi. Những năm đó nhiều người ở các tỉnh xa có hàng gửi về cảng Hải Phòng đi nhận cũng nhiêu khê lắm. Có câu thơ thế này:
Đầu đội Áp -xuất
Tay xách bàn là
Nhìn xa cứ tưởng là ma
Lại gần thì hóa đi Nga mới về.
Đọc bài của bạn thoáng thấy buồn nhưng lại vui vì đi một đàng thêm mấy sàng khôn.